Ngộ thiền kết thúc, xung quanh đã vãn người, chỉ còn lác đác vài vị, tăng nhân áo thanh sam cúi mình lặng lẽ nhặt những đệm bồ đoàn rải rác trên nền đất.
Thanh niên trên đài sen thong thả bước xuống, chuỗi bồ đề trên cổ tựa bạch ngọc, ánh lên tia sáng ôn hòa, tăng bào trắng muốt càng tôn lên làn da trắng hơn cả tuyết của y, giữa đôi mày thấp thoáng nét từ bi như có như không.
Bên tai Thẩm Thính Tứ vang lên những lời chào hỏi cung kính của các tăng nhân khác.
“Sư huynh đi thong thả.”
“Ngộ Nhân pháp sư, xin hãy dừng bước...”
Thẩm Thính Tứ dừng chân xoay người lại, nhìn về phía nữ tử đang đang khẽ nâng tà váy chạy đến, chiếc mạn sa trùm đầu vì nàng chạy gấp mà hai bên vén tung, để lộ khuôn mặt phơn phớt hồng vì gắng sức.
Dung nhan kia thực mỹ lệ vô song, đuôi mắt vương ánh nước mờ, làn da mịn như sương mai phủ một lớp mồ hôi mỏng.
Chiếc váy lụa mỏng manh trên người nàng tung bay trong gió, một mảnh da thịt lộ ra nơi vạt áo, trắng mịn tựa bạch ngọc, vừa trắng lại vừa ánh lên sắc hồng nhạt.
Khi nàng chậm rãi dừng bước, mạn sa bị gió cuốn lên rồi rủ xuống, che khuất dung nhan khuynh thành vừa hé lộ.
Tạ Quan Liên đứng lại, ngước nhìn vị phật tử đang đứng không xa, quanh thân phủ đầy khí tức thanh tịnh.
Đôi mắt đen nhánh kia của y như ngâm trong ánh trăng, vô cùng ôn hòa, khiến người ta dễ dàng bỏ qua thân hình cao lớn của y, ngũ quan tuấn mỹ mà thâm thúy, sắc nét đến mức mang theo một loại khí thế bức người.
Một nam nhân như vậy, nếu trút bỏ vẻ thanh tịnh, để lộ dục vọng trần tục, ắt hẳn sẽ mê hoặc đến nhường nào.
Vẻ đẹp của dục vọng khiến đầu ngón tay giao nhau nơi bụng nàng khẽ run.
Muốn nhìn, ngay lúc này liền muốn nhìn thấy, nghĩ đến lại khiến toàn thân dâng lên một cảm giác nóng bức khó tả.
Đôi mắt dần phủ sương, cắn nhẹ môi dưới đỏ thắm, thoáng nếm được vị ngọt nhàn nhạt như thạch lựu. cơn nôn nóng trong lòng cũng nhờ đó lắng dần.
“Liên nương gặp qua Pháp sư.”
Thẩm Thính Tứ nhìn nàng đứng cách xa năm bước, tay ôm ngực như cố nén hơi thở hỗn loạn, tiếng thở nhẹ nhàng như thể cố ý khơi dậy vô tận ý niệm mông lung trong lòng nam nhân.
Đây là người của Minh Đức Viên.
Minh Đức đường đa phần là quả phụ mất đi trượng phu, đến đây tu hành.
Mà vị trước mắt này chính là người bị nghị luận thê thảm nhất trong số những tiểu phụ nhân này.
Con gái dòng dõi sa sút, gả cho một nam nhân sắp chết để xung hỉ, phu quân thậm chí chưa kịp để nàng vào cửa bái đường đã qua đời, nhà chồng lấy lý do nàng mang sát khí trong mệnh, bèn đuổi nàng đến chùa Già Nam để rửa sạch tội nghiệt.
Những lời đồn đại như vậy, nửa năm qua y đã nghe không ít.
Y khép hờ mắt, ánh mắt lạnh nhạt, trong ôn hòa lộ ra xa cách: “Không biết thí chủ còn có việc gì?”
Tạ Quan Liên nghe giọng nói lạnh lùng của y, cao không thể với tới giống như vừa rồi ở trên đài sen, lòng nàng khẽ run lên.
Nàng nén đi sự rung động trong lòng, kín đáo cúi đầu xuống, tỏ ra e thẹn: “Ngộ Nhân pháp sư vừa giảng ta không nghe rõ, muốn hỏi pháp sư có sách liên quan không, để ta mang về thiền ngộ.”
Thanh âm nhỏ tựa giọt nước khẽ bắn lên mặt hồ, nhu hòa vô tội, nếu lắng nghe kỹ e rằng đủ khiến lòng người bừng cháy.
Tạ Quan Liên tạo dáng ngoan hiền nhất, dù chiếc mũ che kín phần lớn thân hình nhưng vẫn có thể thấp thoáng nhìn thấy đường nét cơ thể ẩn hiện dưới lớp voan, chiếc váy lụa mỏng manh trong tiết trời đông lạnh giá, bất kỳ nam tử nào cũng sẽ động lòng thương tiếc.
Nhưng vị phật tử trước mặt từ đầu đến cuối vẫn ôn hòa mà lạnh nhạt.
“Kinh Lăng Nghiêm, nếu thí chủ có hứng thú, có thể đến tàng thư các xem qua, cuối tháng này còn một buổi giảng pháp nữa.”
“Thì ra là quyển này.”
Tạ Quan Liên thoáng kinh ngạc, ánh mắt xuyên qua lớp màn sa nhìn thẳng vào y: “Quyển kinh này ta biết, từ lâu đã muốn đọc nhưng thật sự quá cao thâm khó hiểu. Nếu ta có chỗ nào không rõ, có thể trực tiếp đến tìm Pháp sư chăng?”
Lời nói không mang nửa phần ám muội, thậm chí còn vô cùng cung kính, ánh mắt cũng trong sáng không vướng bụi trần.
Thanh niên khẽ nâng mi mắt nhìn nàng, giọng nói vẫn ôn hòa như nước: “Tàng thư các có sách chú giải, nếu thí chủ không rõ có thể lật xem.”
Lời cự tuyệt vô cùng dịu dàng khiến người ta không thấy khó xử, nhưng cũng đủ dứt khoát.
Tạ Quan Liên đã sớm biết, một vị Phật tử đức cao vọng trọng như y, thậm chí còn có dung mạo xuất chúng, từ nhỏ đã quen được người đời kính ngưỡng.
Như buổi pháp hội hôm nay trong vườn, bên dưới toàn là nữ tử trang điểm lộng lẫy, dù biết y là Phật tử, vẫn như thiêu thân lao vào ánh lửa.
Vậy nên nàng không nản chí, chỉ khẽ thở dài một tiếng nhỏ không nghe rõ.
Nàng liếc nhìn vị phật tử thanh lãnh trước mặt, cúi đầu khẽ mở môi hỏi: “Vậy cuối tháng này, vẫn là Pháp sư giảng sao? Giảng về quyển nào?”
Thanh niên rũ xuống đôi mắt đen láy, nhẹ giọng nói: “Tứ chủng quyết định thanh tịnh minh hối.”
Tạ Quan Liên khẽ cười: “Đa tạ pháp sư.”
Nói xong, nàng thấy thời gian cũng không còn sớm, liền hành lễ, từng bước nhẹ nhàng rời đi, thân hình yểu điệu tựa như đóa phù dung trong nước, mỗi cái lay động đều phong tình vạn chủng.
Vị phật tử trẻ tuổi đưa mắt nhìn theo bóng lưng nàng, thần sắc bình thản quay người rời đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
