Tiểu Vụ vội vàng nói: “Nương tử đừng gấp, để nô tỳ giúp người tìm.”
Tạ Quan Liên gật đầu.
Hai người vừa đi vừa tìm dọc theo ven đường quay trở lại, nhưng còn chưa đi hết đoạn đường thì Tạ Quan Liên đột nhiên dừng bước, kéo Tiểu Vụ lại.
“Thôi, một cái khăn thôi, mất thì mất, tìm không thấy thì thôi.”
Tiểu Vụ ngẩng đầu kinh ngạc nói: “Nhưng nương tử, khăn kia không phải...”
Lời còn chưa dứt nàng ấy đã im lặng, lặng lẽ nhìn sắc mặt Tạ Quan Liên.
Sắc mặt Tạ Quan Liên như thường, thản nhiên lắc đầu: “Không tìm nữa, vốn dĩ đó là thứ đáng lẽ nên bị vứt bỏ từ lâu rồi.”
Tiểu Vụ nhìn đoạn đường nhỏ còn sót lại, lại nhìn Tạ Quan Liên xoay người đi về phía trước, vội vàng theo sau.
Đoạn đường trở về chẳng vui vẻ như lúc đi, Tiểu Vụ cũng không dám nhiều lời, e rằng lỡ miệng nhắc đến chuyện gì khiến nương tử đau lòng.
Tạ Quan Liên thấy nàng ấy trở nên ngoan ngoãn im lặng thì biết trong lòng nàng ấy đang nghĩ cái gì.
Nhẹ nhàng véo khuôn mặt nhỏ nhắn căng thẳng của nàng ấy, giọng điệu thoải mái nói: “Người mất đồ là ta, sao mặt của Tiểu Vụ lại nhăn nhó thế kia?”
Tiểu Vụ gượng cười: “Nô tỳ đâu có nhăn nhó.”
Sao Tạ Quan Liên có thể không nhìn ra nàng ấy đang học theo mình, bật cười: “Được rồi, mau ra ngoài chơi với bọn họ đi, ta vào chép kinh thư một lát.”
Tiểu Vụ biết lúc này tâm trạng của nàng không tốt, ngoan ngoãn rời khỏi sân.
Tạ Quan Liên trở về phòng lấy sách xuống, dựa vào giá sách, trong lòng nghĩ đến khăn tay bị mất kia.
Thực ra cũng không có gì, khăn tay kia là nàng thêu từ nhiều năm trước, khi còn bị nhốt trong lầu học thêu, vốn định tặng cho người, song cuối cùng lại không trao đi, từ đó trở thành thói quen buộc bên cổ tay.
Mà chiếc khăn ấy, cả đời này nàng cũng chẳng thể trao đi được nữa.
Đã bao năm trôi qua, vốn nên mất, cũng nên quên đi từ lâu rồi.
Nàng như có điều suy nghĩ, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy canh giờ còn sớm bèn gập sách lại, một chữ cũng chưa đọc mà cất trở về chỗ cũ.
---
Sáng sớm.
Bên ngoài điện Quan Âm hương khói nghi ngút, một tiểu tăng ôm bó hương dâng đặt lên khay đồng bên ngoài điện, vừa xoay người thì trông thấy nữ tử mặt ngọc xinh đẹp phía sau.
Dáng vẻ yêu kiều, phong thái thanh tao khiến người ta cảm thấy khó quên.
Tạ Quan Liên hỏi: “Tiểu sư phụ, có thể thỉnh giáo người một chuyện được chăng?”
Tiểu tăng nhận ra nàng là cư sĩ trú tại Minh Đức Viên, vội bước lên thi lễ: “Không biết thí chủ có gì phân phó?”
Tạ Quan Liên nói: “Vừa rồi ta đi ngang qua đây, nghe nói Ngộ Nhân pháp sư đang giảng pháp, không biết là ở nơi nào?”
Người trong Minh Đức Viên thường ngày không rời viện, chỉ có sáng sớm mới đến giáo huấn đường, thỉnh thoảng ra ngoài cũng chỉ vì nghe nói có vị pháp sư nào giảng phật pháp cho nên mới đi ra.
Tiểu tăng nghe thế cũng không lấy làm lạ, chắp tay đáp: “Hồi thí chủ, hôm nay sư huynh Ngộ Nhân không mở hội đàn, hiện đang thay trụ trì Không Dư ở sau núi đốn trúc.”
Đốn trúc?
Chẳng trách nàng đã tìm đến những nơi thường có tăng nhân lui tới mà vẫn không thấy người, thì ra là ở sau núi.
Tạ Quan Liên khẽ lay động hàng mi cong tựa cánh ve, giọng nói nhẹ nhàng cúi đầu thi lễ: “Đa tạ tiểu sư phụ, có lẽ vừa rồi ta nghe lầm, chẳng hay hôm nay là vị pháp sư nào khai đàn giảng pháp? Ở đâu?”
Tiểu tăng liền nói ra pháp hiệu cùng địa điểm giảng pháp hôm nay.
Tạ Quan Liên chắp tay hành lễ: “Đa tạ tiểu sư phụ.”
Tiểu tăng ôm bó hương tiếp tục đi về phía khác.
Tạ Quan Liên nâng cằm nhọn, trong đôi mắt đen lóe ra một tia sáng, cũng không đi về phía nơi khai đàn giảng pháp mà men theo con đường nhỏ đến sau núi.
Chùa Già Nam được xây giữa sườn núi, đi sâu vào bên trong có bia giới ngăn cách không thể vào được, nhưng phía sau núi có một cánh rừng rộng lớn, bình thường sẽ có tăng nhân ở phía sau núi đốn trúc.
Loại việc nặng này bình thường là tiểu sa di mới vào chùa làm, kiểu như Thẩm Thính Tứ này trừ khi phạm sai lầm, bằng không tuyệt đối sẽ không xuất hiện ở chỗ này.
Y vốn được trụ trì Không Dư yêu mến, hẳn là không nỡ thả người ra sau núi làm việc.
Vậy thì chỉ có thể là y tự nguyện đến.
Từ hôm ấy pháp hội bị hủy bỏ, mà nay lại đến nơi này làm việc thô nặng, rõ ràng tâm y không yên.
Về phần vì sao trong lòng không yên, có lẽ là bởi vì ngày đó?
Tạ Quan Liên tránh người, men theo con đường nhỏ vào sau núi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



