Mặc dù Nguyệt nương là người tiền triều, nhưng được chính hoàng đế đích thân giữ lại, nghe nói ngay cả Hoàng hậu trong cung cũng thường phái ma ma đến đây ân cần thăm hỏi.
Có lẽ để thể hiện lòng nhân đức, không lâu trước đây Nguyệt nương được ban hôn cho Trần Vương làm chính phi.
Mấy năm trước Trần Vương bị bệnh điên, đã điên nhiều năm, sau khi thành thân năm ngoái thì bệnh có chuyển biến tốt đẹp, nhưng thỉnh thoảng vẫn sẽ tự dưng phát bệnh.
Thành ra Nguyệt nương không giống nàng, không phải quả phụ, mà là tân nương vừa gả cho Trần Vương không lâu, hiện đang đến chùa Gia Nam cầu phúc cho phu quân, tạm thời sống ở Minh Đức Viên.
Mặc dù Nguyệt nương là chính phi của Trần Vương, thân phận tôn quý, nhưng sau khi thân thiết, nàng ấy không cho gọi là “Trần Vương phi”, chỉ muốn được gọi là “Nguyệt nương”.
Bình thường hai người sẽ cùng nhau đi tới giáo huấn đường nghe kinh, thỉnh thoảng cũng sẽ cùng nhau dùng bữa.
Hôm nay cũng vậy.
Mới vừa đi vào giáo huấn đường, Tạ Quan Liên nhận thấy số người hình như ít đi.
Ban đầu có mười hai người, sau đó lại có hai người tới, theo lý thuyết hẳn là có mười bốn người.
Dư quang Tạ Quan Liên lưu ý cách đó không xa, Nguyệt nương ngồi trên đệm bồ đoàn, hai tay che miệng nhỏ giọng gọi nàng.
Nàng ấy biết giọng mình nhỏ, còn vẫy tay ra hiệu.
“Sao ngày nào cũng đến sớm thế?” Tạ Quan Liên tò mò hỏi.
Nguyệt nương trừng mắt nhìn nàng, hai má bỗng đỏ lên, cúi đầu nhỏ giọng nói: “Ta sợ mà.”
Chỉ có đến đầu tiên mới không bị người khác chú ý, cho nên lần nào nàng ấy cũng đều tới sớm nhất.
Tuy rằng Nguyệt nương lớn hơn nàng một hai tuổi, nhưng thực tế lại rất dè dặt nhút nhát.
Tạ Quan Liên mỉm cười, cúi đầu mở kinh thư, chờ pháp sư đến giảng thiền.
Nguyệt nương bên cạnh đột nhiên ghé tai nàng, thì thầm nói: “Liên nương, ngươi có phát hiện ra không, hôm qua vắng một người, hôm nay lại thiếu thêm một người nữa?”
Tạ Quan Liên chớp mắt, nghiêng đầu đáp: “Ừ, đúng là thiếu hai vị.”
Nguyệt nương che miệng lại hạ giọng nói: “Đúng không, ta cũng phát hiện ra, hôm nay hỏi Tiểu Tuyết, nàng ấy nói với ta là bởi vì phạm lỗi nên bị người đón về rồi.”
“Phạm lỗi?” Tạ Quan Liên nhướng mày.
Nàng đã ở chùa Già Nam nửa năm, chưa bao giờ nghe nói trong chùa Già Nam còn có người phạm lỗi.
Huống hồ hai người bị đưa đi kia đã ở chỗ này gần mười năm, chỉ vài năm nữa là có thể được ban tặng một tấm bia trinh tiết để ‘vinh hiển tổ tông’, sao lại nói đón về là đón về được?
Nguyệt nương gật đầu, kể lại những gì mình nghe được cho nàng biết:
“Tiểu Tuyết nói lúc nàng ấy ra ngoài lấy thư đã nhìn thấy, có một chiếc kiệu mềm màu tro đen được hai người khiêng lặng lẽ đi ra từ cửa sau, người ngồi bên trong còn khóc sướt mướt, bà tử nâng kiệu còn nói cái gì mà ‘Không trách bọn họ được, chỉ trách phu nhân phạm lỗi’.”
Tạ Quan Liên đang định mở miệng hỏi, nhưng phía trước đã gõ chuông đồng.
Nguyệt nương vội vàng ngồi lại chỗ cũ, những lời thấp giọng nỉ non tan biến trong tiếng niệm kinh của tăng nhân.
“Cũng không biết là phạm lỗi gì, tóm lại Liên nương cũng phải cẩn thận, đừng phạm lỗi.”
Đầu ngón tay lật sách của Tạ Quan Liên khẽ động.
Bức tường thấp bên ngoài giáo huấn đường, hai bên hành lang đều phủ đầy tuyết trắng mềm xốp, hôm nay khó có khi có được vài tia nắng mang theo hơi ấm chiếu lên tuyết trắng rất chói mắt.
Tạ Quan Liên đứng ở cửa, giơ tay che mắt để làm dịu đi cảm giác chói lòa.
Tiểu Vụ ngồi ở lan can hành lang thấy thế vội vàng đi tới: “Nương tử, làm sao vậy? Có chỗ nào không khỏe sao?”
Tạ Quan Liên buông tay, lắc đầu nói: “Không sao, chỉ là đã lâu rồi không thấy được ánh nắng đẹp như thế này.”
Tiểu Vụ gật đầu: “Đúng vậy, từ khi tuyết đầu mùa rơi, ngày nào cũng ẩm ướt lạnh lẽo, hôm nay thật hiếm khi có nắng đẹp.”
Tạ Quan Liên đi xuống bậc thang, vừa đi vừa thưởng thức những bức tranh màu sắc được điêu khắc trên tường, thỉnh thoảng lại đáp lời Tiểu Vụ đang tíu tít.
Khi đi đến chỗ ngã ba, Tạ Quan Liên dừng bước, bất chợt phát hiện chiếc khăn lụa trên cổ tay đã không thấy đâu nữa, đôi giày thêu ngọc trai theo bản năng xoay lại.
“Nương tử, làm sao vậy?”
Tiểu Vụ nghi ngờ đi theo phía sau.
Tạ Quan Liên sờ cổ tay, thấp giọng nói: “Cái khăn kia không thấy nữa.”
“Khăn?” Vẻ mặt Tiểu Vụ mờ mịt, sau đó mới kịp phản ứng nàng nói chính là cái khăn mà dù đi đâu, thậm chí cả lúc ngủ vào ban đêm nàng cũng luôn mang theo trên cổ tay.
Cái khăn kia theo nương tử rất nhiều năm, rất quan trọng đối với nương tử, nàng ấy là người hiểu rõ hơn ai hết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


