Hai vị tăng nhân nghe vậy ngẩng đầu nhìn nhau, trên mặt lộ rõ vẻ thụ sủng nhược kinh.
Sư huynh Phật pháp cao thâm, nhẹ nhàng trong sáng, đi đến đâu cũng khiến người khác phải chú mục ngưỡng mộ, chính là một vị “Phật sống” của chùa Già Nam.
Dù bề ngoài ôn hòa dễ gần, nhưng từ trước đến nay đã bao giờ chủ động nói muốn cùng ai đi chung?
Hiện tại trở về cùng sư huynh, nói không chừng trên đường còn có thể giảng giải điều chưa hiểu, hai tăng nhân vội vàng đè xuống vui sướng trong lòng.
“Vâng!”
Thẩm Thính Tứ rũ mắt, nhặt quyển kinh rơi trên đất, nét mặt vẫn ôn hòa như thường: “Đi thôi.”
Hai vị tăng nhân trẻ tuổi đuổi theo sư huynh, dọc đường đi, một người trong đó lấy can đảm hỏi những chỗ chưa hiểu khi nghe giảng hôm nay.
Thẩm Thính Tứ nhẹ nhàng giải thích với bọn họ, giọng trầm thấp mà ôn hòa.
Tăng nhân bừng tỉnh, nghiêm túc ghi tạc trong lòng.
Tiếng trò chuyện dần xa, Tạ Quan Liên lúc này mới bước ra từ sau hòn núi giả, làn váy bên trong áo khoác trắng bị ướt, thấm ra hoa văn màu tím đậm.
Nàng lười biếng dựa vào hòn núi giả, tay khẽ vén tấm sa mỏng, đôi mắt đẹp nhìn về phía bóng dáng gần như đã khuất hẳn nơi xa, trên mặt lộ vẻ không nói nên lời.
Y vậy mà lại mượn cớ giảng pháp cùng tăng nhân để rời đi.
Nàng cũng có chỗ chưa hiểu, chẳng lẽ không nên theo thứ tự đến trước đến sau sao?
Nhưng mà...
Nàng nhớ lại biến hóa khi nãy trong tay mình, đôi môi đỏ thẫm khẽ nhếch lên.
Chả trách lần trước chỉ vô tình chạm vào yết hầu y một chút, phản ứng đã mãnh liệt đến thế. ngay cả duy trì sắc mặt lạnh nhạt cũng không được.
Thì ra vị Phật tử thoạt nhìn thanh khiết cấm dục ấy, thân thể lại nhạy cảm đến vậy.
Tâm tình nàng bỗng chốc tốt lên, phủi tuyết trên người, quay người rảo bước rời đi.
Bên kia.
Hai tăng nhân đi tới cửa lớn thiền viện, những nghi hoặc trong lòng đều đã được khai sáng, cả hai hài lòng khom mình vái chào sư huynh.
“Ngộ Nhân sư huynh, đi thong thả.”
Thẩm Thính Tứ khẽ gật đầu, lúc xoay người thì vẻ dịu dàng trên mặt cũng tiêu tán.
Mặt mày của y toát lên sự lạnh lùng, khác hẳn lúc vừa mới chuyện trò với người khác, khuôn mặt không có lấy một chút từ bi.
Trở lại trong viện, y thay bộ tăng bào thấm tuyết trên người ra, đun nước nóng tắm rửa rồi thay tăng bào mới tinh, thong thả bước đi trong căn phòng vắng lặng.
Hoàng hôn dần buông, màn sương đen nhẹ như lụa mỏng có ý nuốt chửng tuyết trắng, than trong lò đã cháy hết từ lâu, chỉ còn một đốm đỏ nhạt như sắp tắt không tắt, tỏa ra ánh sáng rực rỡ lạ thường trong chiếc lò đồng.
Thanh niên vốn đang ngồi xếp bằng trên đệm chẳng biết từ lúc nào đã an tĩnh nằm ngủ trên giường.
Tăng bào màu xám nhạt như ánh trăng đã phai, ánh lên sắc ngọc dịu dàng, ngón tay đặt lên kinh thư chỉ lật một trang, trắng như tuyết tan trong nước.
Ngọn lửa cuối cùng trong lò cũng theo ánh chiều cuối trời mà biến mất, hơi ấm trong phòng tản đi, làn sương lạnh lẽo âm u ngoài sân bắt đầu lan vào.
Trời tối hẳn.
Y vẫn đang chìm trong giấc ngủ, mày nhíu chặt, xương gò má hiện lên sắc đỏ dị thường, như là ác mộng, hô hấp cũng không yên tĩnh như trên mặt.
Bỗng nhiên, cả người y run rẩy kịch liệt, kinh thư trong lòng rơi xuống đất.
Tiếng vang rất nhỏ, giống như một chùm ánh sáng hoàng hôn kéo y ra khỏi mộng.
Thẩm Thính Tứ mở mắt, nhìn chằm chằm vào xà ngang một hồi lâu rồi mới vô cảm ngồi dậy khỏi giường, vạt áo xám nhạt nhẹ nhàng rủ xuống bên mắt cá chân gầy gò.
Y nhặt kinh thư dưới đất đặt lên tủ gỗ, sau đó ôm hết những vật dụng trên giường ra sân, châm lửa đốt đi.
Đợi đến khi mọi thứ hóa thành tro tàn, y mới chậm rãi rời đi, múc nước, thay lại y phục.
---
Lần trước sơ suất, không cẩn thận đi quá giới hạn nghiêm trọng, từ đó về sau nàng không còn gặp lại Thẩm Thính Tứ lần nào nữa, thậm chí còn nghe nói pháp đàn của y cũng đã bị hủy.
Ngay cả pháp đàn còn không đến, tất nhiên cũng sẽ không giảng dạy.
Nàng không rõ có phải vì chuyện hôm đó hay không, mà bây giờ y còn giữ lễ hơn cả những quả phụ trẻ tuổi như nàng, muốn gặp mặt một lần còn khó hơn lên trời.
Sáng sớm.
Tạ Quan Liên như thường lệ đến giáo huấn đường nghe kinh.
Trong khoảng thời gian này, nàng và Nguyệt nương đã trở nên thân thiết, biết tên thật của Nguyệt nương là Ký Nguyệt, là hậu nhân của một vị hầu tước tiền triều, do đương kim hoàng đế là người thắng cuối cùng, nên cả nhà Nguyệt nương bị liên lụy, giờ chỉ còn lại một mình nàng ấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
