“Ngộ Nhân pháp sư, lần trước ta vẫn còn vài chỗ khó hiểu, muốn ngài giúp ta giải đáp thắc mắc.”
Khi nàng sắp đến gần, dường như vô tình trượt chân, cổ chân xoay nhẹ, mặt ngọc có hơi hoảng hốt, kinh hô một tiếng nhào về phía trước.
Lại dùng chiêu này.
Thẩm Thính Tứ lạnh nhạt nghiêng người, thậm chí không buồn đưa tay ra đỡ, ánh mắt không chớp nhìn nàng ngã ngồi xuống đất, dáng người tuấn nhã của y tựa như gió mát trăng sáng dưới rừng cây.
Tạ Quan Liên không ngờ y lại lạnh lùng như thế, cứ thế nhào xuống ngay trước mặt y, mũ che trên đầu cũng lệch sang một bên.
Nàng ngơ ngác ngẩng khuôn mặt trắng như ngọc lên, ngửa đầu nhìn y.
Thanh niên đứng ngược sáng, vẻ ngoài cấm dục làm cho người ta có một loại cảm giác bại thanh lãnh, biết rõ nàng ngã xuống, còn hỏi nàng: “Thí chủ, có sao không?”
Ngay cả tay cũng không thèm đưa ra đỡ, bễ nghễ từ trên cao nhìn xuống nàng, so với Bồ Tát từ bi được cung phụng trong điện thờ còn tỏ ra từ bi hơn vài phần.
Cứ như cúi đầu liếc mắt đã là sự tôn trọng lớn nhất dành cho nàng.
Tạ Quan Liên hoài nghi y còn ghi thù.
Nhưng nàng nghiêng đầu nhìn chằm chằm y vài lần, tận mắt thấy rõ ánh mắt y từ mông lung chuyển sang hiểu rõ.
Thẩm Thính Tứ như vừa phát hiện nàng vẫn còn đang nằm bò dưới chân mình, có vẻ như bị ngã choáng chưa đứng dậy được, liền cúi người đưa kinh thư qua: “Còn đứng dậy được không?”
Tạ Quan Liên nhìn vào đôi mắt đen tuyền thuần khiết của y, hoài nghi trong lòng giảm bớt, đưa tay đặt lên quyển kinh y đưa.
“Đa tạ pháp sư.”
Nàng chật vật nói lời cảm ơn với y, đến cả đứng cũng không vững, phải vịn vào hòn núi giả bên cạnh mới miễn cưỡng ổn định được thân hình.
Thẩm Thính Tứ cười miễn cưỡng, lạnh nhạt “ừ” một tiếng, vái chào: “Bần tăng còn có việc, không tiện nhiều lời cùng thí chủ.”
Tạ Quan Liên vất vả lắm mới gặp được y, mới nói mấy câu y đã muốn đi, tất nhiên là không muốn.
Nàng tiến lên muốn ngăn y lại, nhưng lại quên mất vừa rồi mình vô ý bị trật mắt cá chân.
Cái bổ nhào này, cả hai người ai cũng không đoán trước được.
Ngay cả Tạ Quan Liên cũng không ngờ, chính mình lại đường hoàng đẩy y ngã vào đống tuyết bên cạnh, cằm còn vô tình tì lên bụng y.
Y ngơ ngác ngã dựa vào gốc thông, quyển kinh trong tay rơi tán loạn khắp nơi, khớp ngón tay rõ nét nắm chặt tuyết dưới đất, đốt ngón tay cong lên ửng đỏ vì lạnh, trong suốt như băng ngọc.
Hàng mi đen khẽ run chậm chạp rũ xuống, đối diện với nàng, cứ như tiểu thư khuê các bị làm nhục, còn “thanh khiết” hơn cả thân phận của nàng.
Tạ Quan Liên nuốt một ngụm nước bọt, không ngờ mình lại đè lên người y.
Cái này…
Chỉ có thể nói, nàng đoán quả nhiên không sai, nam nhân có yết hầu rõ ràng, ở một số phương diện khác cũng nổi bật y như vậy.
Ừm, nàng rất hài lòng.
Âm thanh từ xa đến gần, có vẻ là tăng nhân mới vừa rời khỏi Phật tự.
Tạ Quan Liên nghe thấy động tĩnh, theo phản xạ lập tức rời khỏi người y, nhấc váy chạy về phía hòn núi giả bên cạnh.
Cũng may nơi này có núi giả cao nửa người, nếu co gọn tứ chi lại thì vẫn có thể tránh không bị người phát hiện.
Nàng chỉ lo cho mình mà quên mất thanh niên đang ngồi mất hồn giữa nền tuyết.
Tạ Quan Liên vừa định nhắc nhở y thì hai tăng nhân nói chuyện với nhau đã từ góc rẽ đi ra, nàng đành ngậm lời nuốt xuống.
Tăng nhân phát hiện thanh niên ngồi giữa nền tuyết, kinh ngạc gọi một tiếng sư huynh, sau đó vội vàng tiến lên nâng y dậy.
“Ngộ Nhân sư huynh, huynh không sao chứ?”
Họ tưởng rằng Thẩm Thính Tứ bất cẩn trượt ngã, bèn đảo mắt nhìn quanh xem y có bị thương ở đâu không, không ai để ý đến ánh mắt đen láy của y dừng ở trên núi đá giả cách đó không xa, môi mỏng khẽ mím, giơ tay ngăn cản tăng nhân kiểm tra.
“Không sao, chỉ là trượt chân, hai người đi làm việc đi.”
Hai vị tăng nhân thấy y không việc gì, lại biết sư huynh vốn không thích gần gũi người khác, liền lùi về sau một bước, chắp tay hành lễ.
“Vâng.”
Hai vị tăng nhân đang muốn rời đi, bỗng nghe thấy sư huynh dùng giọng thản nhiên mà chậm rãi hỏi, như thể vô tình: “Hai người định đi đâu vậy?”
Tăng nhân xoay người, thành thật đáp: “Bẩm sư huynh, chúng đệ đang đi về thiền viện.”
Nghe xong, vị Phật tử trẻ tuổi ánh mắt sâu thẳm như biển sao, nhìn hòn núi giả phía sau lưng họ, đồng tử đen nhánh thăm thẳm không một tia sáng, giọng điềm tĩnh: “Vừa khéo, ta cũng định về thiền viện, cùng đi đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
