Rừng trúc sau núi vô cùng rộng lớn, lá trúc mảnh dài phủ đầy tuyết trắng như muối, xung quanh rất yên tĩnh, có thể mơ hồ nghe thấy tiếng tụng kinh nhẹ nhàng từ trong chùa vọng ra.
Tạ Quan Liên đi đến mỏi mệt, liền tựa người vào một thân trúc lớn mà thở dốc, trên trán trắng mịn vương mồ hôi lấm tấm, hai má ửng đỏ xinh đẹp, tuyết trên lá trúc rơi xuống mái tóc lỏng lẻo của nàng, như những cánh hoa lê trắng tinh.
Rừng lớn thế này, biết đi nơi nào tìm người?
Nàng đặt mu bàn tay lên trán, cổ hơi ngẩng cao, trên khuôn mặt thoáng qua một tia hối hận.
Đáng lẽ nên hỏi rõ ràng hơn rồi hẵng đi.
Đang lúc nàng do dự có nên xuống núi hay không, bỗng nhiên nghe thấy cách đó không xa truyền đến tiếng trúc ngã xuống đất.
Tạ Quan Liên nghe tiếng, đôi mắt đẹp lập tức sáng bừng, bao nhiêu mệt mỏi đều tan biến, liền men theo âm thanh mà đi tới.
Tuyết rơi từ những phiến trúc khẽ run rẩy, đọng lại thành từng ụ nhỏ trên mặt đất.
Nước trong suối vẫn chưa kết băng, chiếc cối nước xoay đều, bắn tung giọt nước lên vạt áo xám trắng của người bên cạnh, rất nhanh đã thấm ướt một góc.
Sắc mặt thanh niên lạnh nhạt, dung mạo như mang theo mấy phần Phật tính cao không thể với tới, trên tay lại cầm một cây cung nỏ.
Tiếng động ban nãy chính là mũi tên bắn đi, cắm phập vào thân trúc.
“Thẩm lang quân.”
Nam tử kia đang quỳ trên mặt đất, sắc mặt tái nhợt, không dám ngẩng đầu.
Thẩm Thính Tứ thu cung nỏ lại, bước đến nhổ mũi tên cắm trên thân trúc ra, tiện tay nhét vào ống đựng tên, giọng nói hàm chứa áy náy: “Chuyện này, e là ta cũng không thể giúp ngươi.”
Nam tử nghe vậy, gối vừa nhích lên phía trước liền bị đầu nhọn của cung nỏ dí vào trán.
“Lùi ra một chút.” Thẩm Thính Tứ dịu dàng nhìn hắn ta, cho dù cầm cung nỏ trong tay nhưng giữa đôi mày vẫn giữ vẻ từ bi của người xuất gia.
Nam tử không dám tiến thêm nửa bước, ánh mắt đầy uất ức: “Thẩm lang quân, bao năm nay ta vẫn luôn làm việc cho ngài, ngài không thể không giúp ta.”
“Làm việc cho ta?” Thanh niên nhướng nhẹ mày, trong mắt thoáng hiện ý cười nhàn nhạt:
“Là chỉ việc ngươi đem hết sinh hoạt nơi chùa Già Nam của ta dâng lên bàn người khác, hay là chuyện ngươi đoạt người trước ta, nộp thẳng cho Vũ Hầu? Hay là…”
Bởi vì quá nhiều, cho nên trong lúc nhất thời y kể không hết, nhưng chỉ chọn mấy thứ theo như lời kia cũng đủ để hắn ta chết cả trăm ngàn lần.
Ai cũng biết người xuất gia từ bi, mà Phật tử trước mắt hẳn là cũng không ngoại lệ, dù sao cũng giúp Thẩm Thính Tứ làm việc vài năm, đối với thái độ làm người của y xem như hiểu rõ.
Nam tử vội vàng cúi người xuống cầu xin: “Thẩm lang quân, tuy ta có làm những chuyện này, nhưng ta chưa từng làm chuyện gì thực sự hại đến lang quân.”
Thẩm Thính Tứ nghe vậy thu cung nỏ lại, lông mi dài rũ xuống như đang tự hỏi, rằng là đến tột cùng có phải hắn ta chỉ làm những việc này thôi hay không, khuôn mặt tuấn mỹ dưới ánh sáng hắt nghiêng tựa như pho tượng Quan Âm ngoài trời của chùa Già Nam.
Thật đúng là nhớ tới còn có một chuyện.
Ánh mắt thanh niên rõ ràng, khẽ nhếch khóe môi, cười nhẹ: “Đúng vậy, ta biết ngươi sẽ không làm loại chuyện ấy, hẳn là nhất thời lầm đường lạc lối mà thôi.”
“Đúng đúng đúng!” Nam nhân vội vàng dập đầu:
“Ta chưa từng có ý hại lang quân, cho dù là Vũ Hầu hay là những người khác muốn biết tin tức của lang quân, ta đều úp mở nói lảng đi, chưa từng để lộ chân tướng. Họ đến nay vẫn còn tưởng rằng lang quân đang khổ tu trong chùa.”
Hắn ta một mực bày tỏ lòng trung thành, chẳng nhận ra ánh mắt của vị Phật tử trẻ tuổi trước mặt sớm đã không còn đặt lên người mình, mà là nhìn về phía sườn núi không xa.
Chờ hắn ta nói xong, trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói nhã nhặn không nhanh không chậm.
“Ngươi ngẩng đầu lên.”
Nam tử ngẩng đầu, chỉ thấy vị Phật tử trẻ tuổi ngược sáng như phủ hào quang Phật, chiếc cằm tinh xảo hơi nâng, mắt khẽ liếc về phía trước.
Hắn ta thuận theo tầm mắt ấy nhìn sang — chỉ là một sườn núi bình thường, chẳng có gì đặc biệt.
Đang lúc hắn ta muốn mở miệng, trùng hợp giọng điệu nhẹ nhàng của Phật tử truyền đến, âm cuối giương lên, mang theo dịu dàng lưu luyến.
“Hôm nay ta còn có việc, e là không thể lập tức giúp ngươi, nhưng người bên ngoài đang truy lùng gắt gao, ta cũng không thể giấu ngươi ở chỗ này, lát nữa ngươi men theo con đường nhỏ sau căn nhà trúc này, đi thẳng vào sườn núi kia, đi khoảng ba dặm rưỡi về bên phải sẽ có một sơn động, bình thường không ai lui tới…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



