Cảm thấy có cái gì đó dựa sát vào mình, ngay lập tức cát trào ra đỡ lấy vật thể lạ ấy...
Khi Gaara mở mắt, đập vào mắt là Tsukiko đang hồn nhiên ngủ gục trên vai cậu...
Gaara biết, đêm nào cô cũng lên đây trò chuyện với cậu...
Mặc dù nhắm mắt nhưng "sa nhãn" của cậu thì vẫn theo dõi cô ấy suốt...
Vậy nên mọi hành động của cô gái này đều bị Gaara nắm rõ trong lòng bàn tay: đầu tiên là đắp chăn cho cậu, sau đó là nói chuyện, cuối cùng là chúc ngủ ngon rồi trở vào...
Tuy nhiên, những điều cô ta nói với Gaara hôm nay khiến cậu bất ngờ. Tsukiko căn bẳn không hề mất trí nhớ, cô đã nói dối...
Chỉ là, việc nói cô đến từ một thế giới khác, cậu chẳng thể nào tin được...
Rồi cậu nhóc thấy cô mỉm cười và cất giọng hát...
Sa nhãn đã giúp Gaara không mở mắt mà vẫn có thể quan sát Tsukiko. Nhưng giờ cậu không cần nhìn cô qua nó nữa...
Gaara nhìn Tsukiko không hề cảnh giác dựa vào cậu ngủ, tim cậu bỗng đập trật một nhịp...
Người từ trước tới nay có thể nói chuyện với cậu mà không sợ hãi hay cảnh giác, có lẽ là... chỉ có mình cô! Thậm chí cô còn cả gan dựa đầu vào vai cậu mà ngủ nữa chứ...
Giờ có lẽ đã quá nửa đêm, mặt trăng chiếu ánh sáng dịu dàng xuống cô gái ngồi cạnh cậu...
Mái tóc vàng dợn gợn sóng, rèm mi như cánh bướm chấp chới lay động, gương mặt trắng trẻo vẫn mang nét trẻ con, sống mũi cao và thẳng, đôi môi mọng màu hoa anh đào...
Tsukiko giờ y hệt như một thiên sứ đang say ngủ...
"Cô ta thật sự rất xinh!" Nhận ra điều gì đó, Gaara lắc đầu quầy quậy, đem cái ý nghĩ vừa mới nảy mầm kia quăng tít ra ngoài vũ trụ...
- Ư...
Thấy Tsukiko hơi run, Gaara mới nhận ra nhiệt độ ngoài trời bây giờ khá thấp. Vì có chiếc chăn của cô đắp lên người mà cậu không hề để ý đến chuyện đó...
Nhìn Tsukiko run run vì lạnh, Gaara cau mặt: "Gì chứ? Cô ta thậm chí còn không biết tự giữ ấm cho chính mình!"
.......................................
Khi Tsukiko mở mắt, cô phát hiện mình đang ngồi trên sân thượng cùng với chiếc chăn đang được đắp trên người...
Phải mất vài giây để Tsukiko xác định rằng tại sao cô lại ở đây...
Sau đó: "Thôi chết! Bị cậu ta phát hiện rồi!"
Tsukiko gào thét trong tâm trí khi nhận ra tối qua mình đã "vô tư" dựa vào Gaara mà ngủ..
Nhưng nhìn chiếc chăn vốn dĩ được cô đắp cho cậu ấy giờ đang phủ trên người mình, khóe miệng Tsukiko khẽ cong lên:
- Cảm ơn nhé! Gaara...
Hiện tại chị Temari và anh Kankuro đã hết cái để dạy Tsukiko rồi...
Giờ thì cô đã có thể sử dụng vài nhẫn thuật cơ bản, cũng đã biết cách điều khiển Chakra và sử dụng gần như thành thạo ba món vũ khí kia.
Ngoài ra, Tsukiko còn bí mật tập luyện với một sợi roi dài và giờ đã tập đủ để dùng tàm tạm rồi...
Mặc dù vẫn chưa đủ để trở thành một genin...
Hôm nay là ngày 19/1, là sinh nhật Gaara. Tsukiko đã nghỉ tập sớm để đi mua chút đồ về làm bánh cho cậu...
Khi đi qua bãi đất trống nơi có chiếc xích đu, cô thấy một nhóm những đứa trẻ kém tuổi cô (tầm 6, 7 tuổi ) đang luyện tập ném phi tiêu... Một trong số chúng nhìn thấy cô thì cất lời:
- Chào chị. Chị mới đến đây phải không ạ? Em thường thấy chị đi qua chỗ này mỗi khi tới chợ.
Tsukiko nhìn lướt qua một lượt rồi khẽ cười:
- Xin chào. Tên chị là Tsukiko, mới chuyển đến đây được vài tháng. Nhờ các em giúp đỡ nhé!
Lũ trẻ nhìn thấy cô cười thì thoáng sững sờ, rồi nhao nhao:
- Chị xinh quá!
- Còn dễ thương nữa...
. . . . . . . . .
Tsukiko hơi đỏ mặt rồi khẽ cười...
Được khen mà, đương nhiên cô phải thích rồi...
Tuy nhiên cô không nhận ra có một người đang quan sát cô...
.......................................
Gaara nhìn Tsukiko mỉm cười mà nghiến răng...
Cô ngốc kia chưa bao giờ cười rạng rỡ như vậy với cậu. Thế mà tại sao cái lũ chết tiệt kia lại được ngắm nụ cười đó chứ?
Gaara thấy bực mình, chỉ muốn giết sạch bọn chúng...
- Chị Tsukiko, chị sống ở đâu vậy?
- Nhà Kazekage._ Tsukiko thành thực trả lời...
- Ơ? Để làm gì?_ Thoáng chốc, mặt lũ nhóc tái mét khi biết cô sống cùng Gaara...
- Chị là giúp việc của nhà Kazekage.
- Vậy chị phải sống cùng con quái vật đó sao?_ Tiếng lao xao nổi lên...
Tsukiko có thể nhìn thấy trong đó sự thương hại...
- Quái vật... Ý các em là Gaara sao?_ Gương mặt Tsukiko sầm lại...
Cô thầm tự nhủ phải cố nhịn...
- Sao chị lại nói nó như vậy? Nó mang trong mình con quái vật đó... Nó là đồ quái vật...
Tsukiko nhịn... Vì người lớn không chấp trẻ con... Cô đã 17 tuổi rồi...
- Nó đã giết nhiều người lắm. Bao nhiêu ninja đã bị giết rồi. Chị cũng nên tránh xa nó ra!
Tsukiko lại nhịn... Bọn nhóc này còn lâu mới hiểu được Gaara... Cậu ấy không hề như vậy...
- Bọn em đã chứng kiến nó biến hình một lần rồi... Đáng ghê tởm... Nó suýt nữa thì phá hủy cả làng đấy...
Nhưng những kẻ đó cậu không quan tâm...
Cậu nhìn Tsukiko. Giờ cô ấy đã biết rồi...
Liệu có còn ở bên cạnh cậu không? Cho dù với thân phận là một người giám sát cậu đi chăng nữa?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)