Vẫn biết người đó mạnh đến vậy, tại sao cô vẫn muốn bảo vệ cậu ấy?
Tsukiko cũng chẳng biết nữa...
Chỉ là...
Lần đầu tiên gặp cậu ấy , cảm giác quen thuộc ấy cứ bủa vây lấy cô...
Đôi mắt của cậu ấy, Tsukiko có thể nhìn thấy sự cô đơn giấu kín trong đó...
Mỗi khi nhìn dáng vẻ đơn độc của cậu ấy, không hiểu sao cô lại cảm thấy xót xa...
Nụ cười của Tsukiko đã tắt từ lâu, giờ gương mặt chỉ còn lại nét buồn bã...
Cô lắc đầu thật mạnh, xua đuổi những ý nghĩ ấy. Bắt đầu nghiêm mặt lại, Tsukiko cố gắng nhớ tất cả những gì Temari nói. Kể ra thì cũng đơn giản, bởi vì trong thân xác 10 tuổi là linh hồn và trí não của cô 17 tuổi mà. Hơn nữa Tsukiko cũng không phải loại kém thông minh...
Chị Temari đã dạy cô tất cả những điều cơ bản nhất, giờ cần phải luyện tập thành thạo rồi mới có thể học tiếp...
...................
Nửa đêm, Tsukiko ngồi bật dậy...
Cô thở dốc, chống tay lên trán:
- Chết tiệt! Lại là giấc mơ ấy. Cứ thế này thì mình thức trắng đêm mất...
Từ khi xuyên không đến thế giới này, gần như đêm nào Tsukiko cũng mơ thấy một giấc mơ y hệt nhau cứ lặp đi lặp lại...
Cô nhìn thấy một tòa thành đang bị phá hủy, cùng với những đứa trẻ...
Tsukiko thở dài, ôm chăn đến chỗ sân thượng và lại bắt gặp Gaara đang ngồi ngủ ở đó...
Kể cũng lạ, tối nào cô cũng thấy cậu ta ở sân thượng. Sáng lại thấy nằm trong phòng, còn chăn thì để tại phòng cô...
Gaara có vẻ bớt khó gần hơn, ít nhất cậu cũng không bỏ đi mỗi khi Tsukiko muốn nói chuyện với cậu...
Và tối nào mỗi khi thức dậy, cô đều nhìn thấy cậu ngồi trên sân thượng lúc trèo lên...
Đêm nay cũng thế, Tsukiko đắp chăn cho Gaara rồi nhẹ nhàng ngồi cạnh...
Đêm nào cô cũng nói chuyện với cậu, tất nhiên là khi cậu đã ngủ. Tsukiko thấy, nếu loại bỏ vài điều như việc dùng cát để giết người khác...
Thì Gaara chỉ là một đứa nhóc dễ thương và có chút cô đơn, chỉ thế thôi...
Và cô chưa bao giờ cảm thấy ghét cậu...
- Gaara này, tôi đã nói dối đấy!_ Ngồi cạnh Gaara, Tsukiko cất tiếng...
Chẳng hiểu sao, cô có thể nói với cậu tất cả những gì cô đang nghĩ:
- Nếu như tôi nói tôi không phải người ở thế giới này, cậu sẽ phản ứng thế nào?_ Tsukiko vòng tay bó gối, thầm thì với Gaara...
Hoàn toàn không nhận ra từ nãy đến giờ vẫn có một "con mắt" đang theo dõi cô...
- Tôi sống ở một thế giới khác. Vì vô tình nên mới đến được nơi này. Vậy nên tôi mới chẳng biết chút gì về mấy cái chakra, hay Ngũ Đại Cường Quốc hết... Trong thế giới của tôi không có các ninja, cũng chẳng có các nhẫn thuật. Không có chiến tranh, cũng không có huyết kế giới hạn... Ở đó cũng không có những con quái vật để người khác có thể phong ấn vào những đứa trẻ. Vậy nên, giá mà cậu được sinh ra ở thế giới của tôi nhỉ? Cậu sẽ không phải chịu nỗi đau vì bị phong ấn Nhất Vĩ vào trong cơ thể nữa...
Tsukiko thở dài. Rồi nhìn Gaara đang ngủ, cô khẽ mỉm cười:
- Nói vậy thôi, nhưng tôi nghĩ tôi nên cảm ơn con quái vật ở bên trong cậu... Vì nếu không có nó, thì tôi sẽ không được gặp cậu... Thế nên, theo một cách nghĩ nào đó thì tôi biết ơn con quái vật đó...
Tsukiko nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đỏ mềm mại của Gaara:
- Có một vòng xoáy ánh sáng đã đưa tôi đến đây. Thế nên chỉ cần tìm thấy vòng xoáy ấy, có lẽ tôi sẽ được trở về. Từ giờ đến lúc đó, nhờ cậu nhé, Gaara..._ Ngẫm nghĩ một chút, Tsukiko lại nói:_ Phải rồi, cậu thật sự rất giống cáo sa mạc. Nó là một con vật ở thế giới của tôi và sống trên sa mạc. Nó rất dễ thương, giống như cậu vậy... Nhưng có thể sống nơi sa mạc, nó còn rất mạnh mẽ và ngoan cường nữa...Mà... tôi thì lại không thể...mạnh mẽ như vậy được...
Cô gái nhỏ dần nhỏ giọng, khẽ cụp mắt...
Bỗng nhiên, Tsukiko nhìn thấy những đốm sáng nhỏ bé, lấp lánh...
Chúng bay lượn trên bầu trời...
Cô ngẩng đầu nhìn chúng, đôi đồng tử bỗng chốc mở to:
- Đom đóm? Ở làng Cát này cũng có đom đóm sao?
Như hiểu lời Tsukiko, đàn đom đóm nhẹ nhàng bay xung quanh hai người...
Khung cảnh thật lãng mạn...
Tsukiko khẽ mỉm cười, bàn tay nhẹ chạm vào tay Gaara, rồi cất giọng:
Tsuyu no man naka ( Giữa mùa mưa ẩm ướt này)
Kyou wa ameagari ( Giữa cơn mưa ban chiều)
Namanurui kaze ( Một làn gió ấm áp)
Shizukana yomichi wo ( Thoáng qua con phố đêm yên tĩnh)
Toori nukerunatsu ga chikai...( Mùa hè sắp đến rồi)
Trong đêm trăng, giọng ca trong veo nhẹ nhàng vang trong gió...
Giống như một con đom đóm đang nhảy múa dưới ánh trăng...
Bài hát kết thúc, Tsukiko như sực nhớ ra gì đó bèn quay về phía Gaara:
- Gaara, sắp đến sinh nhật cậu rồi phải không? Tôi sẽ tặng cậu một chiếc bánh như ở thế giới của tôi nhé?_ Vừa nói, cô gái nhỏ vừa dụi dụi mắt.
Tsukiko che miệng khẽ ngáp...
Chỉ cần nói chuyện vói Gaara một lát là cô lại buồn ngủ, nhất là vào buổi tối như thế này...
- Chúc ngủ ngon, Gaara...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)