Gaara im lặng nhìn cô gái yếu ớt trước mắt mình...
"Gì chứ? Yếu thế này mà cũng đòi giám sát mình sao?". Nhưng nhìn cô gái ấy mỉm cười dù đứng không vững, trong lòng cậu bỗng khẽ nhói lên...
"Ngươi định tin con bé đó sao?" Bỗng nhiên Shukaku bên trong cậu cất tiếng.
"Ngươi cũng thấy rồi đấy, Shukaku. Cô ta vừa nhỏ bé, vừa yếu đuối. Chẳng làm gì được ta hết."
"Tùy ngươi. Rồi nó cũng phản bội ngươi thôi!" Shukaku cất tiếng cười trầm đục trước khi biến mất...
Khi cơn đau đầu dần tan, Tsukiko ngẩng đầu thấy Gaara vẫn đứng đó nhìn cô...
Cô có chút ngượng nghịu, vội nói:
- Mau xuống tầng đi. Chị Temari chắc đã nấu xong rồi. Đi thôi nào!
Cô. Lại. Dám. Nắm. Tay. Cậu...
Tuy nhiên, Gaara lại chẳng muốn rút lại chút nào... Có lẽ bởi vì cô gái này là người duy nhất tiếp xúc với cậu mà không đề phòng...
- Chị Temari, chị nấu xong chưa?
Tsukiko buông tay Gaara và chạy xuống trước...
Cánh tay bị buông đột ngột khiến nó chới với...
Cậu bỗng nhiên cảm thấy có chút hẫng hụt khi cô ấy buông tay cậu...
Temari đang xúc một miếng cá đưa lên tận miệng Kankuro:
- Nào. Xem thử tay nghề của chị có giảm đi chút nào không?
Kankuro mặt đầy mồ hôi, mãi vẫn không dám mở miệng...
Tsukiko nhìn chỗ đồ ăn: đó là một mớ hỗn độn, cô không thể nào nhận ra được mấy con cá trong số lẫn lộn ấy...
Từ sâu thẳm trong lòng, cô gái nhỏ thực sự cảm thấy tiếc cho chúng...
Kankuro vẫn cố gắng né tránh Temari và đưa mắt cầu cứu đứa nhóc giúp việc nhà mình. Tsukiko xúc một miếng bỏ vào miệng, mặt vẫn không biến đổi. Tuy nhiên cô đổ lại toàn bộ vào nồi, kể cả cái thìa mà Temari cố đưa vào miệng Kankuro:
- Chị Temari, nó hình như hơi nhạt. Để em nêm lại đã nhé!
Kankuro nhìn Tsukiko bưng nồi cá vào trong bếp mà miệng giật giật, lòng gào thét: "Quái nhân! Con nhỏ ấy có thể ăn được cái thứ đó mà không nhăn mặt! Đáng sợ thật!"
Tsukiko đặt lại nồi cá lên bếp, suýt nữa thì nôn ra thức ăn của buổi tối hôm trước: "Kinh dị quá! Từ giờ có chết cũng không được, chắc chắn, không thể, để Temari vào bếp! Có đói chết cũng không được!"
Đến khi Tsukiko mang nồi cá trở lại, tình hình có vẻ như chẳng khá hơn chút nào...
Kankuro méo mặt nhìn chiếc thìa lại được đưa đến miệng mình. Tuy nhiên khi cho vào miệng thì...
- Không tệ... Nhóc đã làm gì vậy Tsukiko?_ Kankuro nhận xét thật lòng, đồng thời tò mò hỏi cô.
- Em nói rồi. Em chỉ nêm lại nó một chút thôi!_ Vừa múc ra bát, Tsukiko vừa gọi với Gaara vẫn đang đứng ở cầu thang:
- Gaara, mau xuống ăn đi này.
Tuy vẫn giữ bản mặt lạnh lùng, nhưng cuối cùng Gaara cũng ăn hết cái bát Tsukiko múc, điều đó khiến cô gái nhỏ khẽ mỉm cười..
Buổi chiều, tại khu luyện tập:
- Chị Temari, em có thể sử dụng vũ khí được không?_ Tsukiko cất lời hỏi.
- Tại sao?_ Temari có vẻ ngạc nhiên...
- Chị biết đấy, lượng chakra của em thấp đến mức thảm hại. Vậy nên muốn trở thành ninja thì em phải cố gắng hơn trong thực chiến._ Tsukiko bình tĩnh nói.
- Vậy em tự chọn vũ khí đi. Cái nào phù hợp với em ấy._ Thấy lời cô nói cũng đúng, chị gái tóc vàng gật gù. Vừa nói, Temari vừa đưa Tsukiko đến kho vũ khí. Ở đó có đủ loại vũ khí : từ kiếm, chùy... Thậm chí còn có cả con rối nữa chứ...
Nhưng chẳng có cái nào cô thấy phù hợp cả.
Bất chợt, ánh mắt Tsukiko chạm đến một cây cung nằm lăn lóc ở góc phòng, kèm theo đó là vài mũi tên chỏng chơ... Cô bèn nhặt nó lên:
"Coi nào!" Sức nặng phù hợp. Độ dẻo vừa đủ. Dây cũng căng. Mọi thứ đều thích hợp...
Tsukiko thong thả giương cung, nhắm thẳng vào Kankuro đang bị Temari cốc đầu... Cô hạ dần độ cao, và buông tay...
Mũi tên lao vút đi, đồng thời cắt xoẹt qua sợi dây Kankuro dùng để giữ con rối của mình...
- Bịch!_ Tiếng con rối rơi xuống đất...
Hai người kia giật mình. Họ chỉ thấy cái gì đó vụt qua, sau đó thì Karasu(tên con rối) vẫn đang ở sau lưng Kankuro bỗng rơi xuống...
Nhìn theo hướng vừa nãy, hai người bắt gặp một mũi tên đang cắm vào bức tường sau lưng họ...
- Em nghĩ em đã tìm thấy thứ phù hợp với mình rồi!
Tsukiko nhoẻn miệng cười thầm nghĩ: "Mình tập kendo và tham gia CLB bắn cung của trường quả là đúng đắn!"
- Nhóc định chọn nó sao?_ Loay hoay buộc lại sợi dây với con rối của mình, Kankuro cất lời.
- Vâng. Nhưng có lẽ em vẫn phải tìm thêm vài loại vũ khí nữa. _ Tsukiko đáp lời.
- Hả?_ Kankuro bày ra vẻ mặt thắc mắc.
- Anh chị cũng hiểu đúng không? Cung tên chỉ thích hợp cho các mục tiêu tầm cao và xa. Nếu cận chiến thì nó hơi vướng víu. Nên em muốn tìm thêm một vài vũ khí phù hợp để đánh cận chiến nữa!_ Tsukiko giảng giải...
"Cô nhóc này quả thật không bình thường! Bảo sao có thể giám sát Gaara!" Temari thầm nghĩ và quan sát cô bé đó...
Sau một hồi tìm kiếm, Tsukiko chọn đoản kiếm và một chiếc quạt thép có khắc hình của những ngọn cỏ. Cô quay sang nhìn hai người kia:
- Chị Temari , anh Kankuro. Nhờ anh chị hãy giúp em trở thành một ninja. Em muốn trở nên mạnh mẽ hơn._ Cô cúi đầu trước họ.
- Được thôi. Nhưng... sao em lại muốn trở nên mạnh hơn?_ Vừa chuẩn bị luyện tập, Temari vừa tò mò hỏi.
- Vì em muốn... bảo vệ một người._ Tsukiko khẽ cười, nhưng rồi ánh mắt lại trầm xuống:_ Có điều,...
- Hm?_ Temari nhướn mày hứng thú...
- Có điều, cậu ấy mạnh đến mức... chẳng cần em bảo vệ..._ Nụ cười của Tsukiko biến thành một nụ cười buồn...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)