Tsukiko dậy sớm, vẫn chưa có ai dậy. Cô bắt đầu công việc của một người giúp việc: dọn dẹp căn nhà. Hơi vất vả, nhưng rồi cô nhóc cũng đã dọn sạch phòng khách, phòng bếp...
Giờ chỉ còn phòng riêng của từng người nữa thôi...
Nhìn đồng hồ thấy đã nửa buổi sáng, Tsukiko bèn gõ cửa phòng Temari:
- Chị Temari, chị dậy chưa? Muộn rồi đấy!
Temari mở cửa, tay che miệng ngáp. Hiển nhiên là chị vẫn chưa hết ngái ngủ. Nhưng nhìn căn phòng khách, Temari giật mình. Điều đầu tiên chị nghĩ tới là có thể chị đã trúng ảo thuật, hoặc là đi nhầm nhà. Cô quay sang nhìn Tsukiko. Biết ý chị, Tsukiko mỉm cười:
- Em vừa dọn đấy, chị xem đã được chưa?
- Thế là tuyệt lắm rồi! Cảm ơn em, Tsukiko.
Căn nhà không còn những mảnh vụn hay tay chân con rối của Kankuro...
Cũng không còn vết máu của những người bị Gaara giết nữa...
Mọi thứ giờ sạch sẽ, gọn gàng đúng chất của một căn phòng...
- Chị Temari, chị gọi Gaara và anh Kankuro dậy để em còn dọn phòng họ nữa._ Vừa dọn phòng Temari, Tsukiko vừa nói vọng ra.
- Kankuro thì được. Nhưng Gaara..._ Temari ngập ngừng. Tsukiko tưởng chị sợ, cô khẽ thở dài rồi nói:
- Thôi được. Chị gọi anh Kankuro đi. Em sẽ gọi Gaara._ Phòng chị Temari khá gọn nên cô cũng dễ dọn dẹp.
- Không phải thế. Ý chị là Gaara...
Temari đang nói bỗng nhiên dừng lại...
Bởi vì cát đã sắp xếp thành dòng chữ trước mắt chị:" Cấm nói cho cô ta biết ta không ngủ được."
- Gaara sao cơ ạ?_ Tsukiko không hề để ý đến bên ngoài...
- Không có gì._ Mồ hôi của Temari chảy tí tách. Chị nuốt nước bọt...
Dòng chữ bằng cát đã biến mất không chút dấu vết...
...................
Khi Kankuro dậy thì Tsukiko đã chuẩn bị đi chợ. Cô quay lại hỏi Temari:
- Hôm nay chị muốn ăn gì ạ, chị Temari?
- Mua hộ chị mấy con cá nhé_ Temari thoải mái đáp lại.
- Dạ._ Nói rồi Tsukiko bước ra khỏi nhà.
Con đường đến chợ phải đi qua một bãi đất trống... Những đứa trẻ trong làng thường tập trung ở đó chơi.
Góc bãi đất có một chiếc xích đu treo ở trên cành cây, lẻ loi...
Mỗi khi nhìn những đứa trẻ vui chơi, Tsukiko lại không kìm được khẽ thở dài...
Tuổi thơ của cô cũng chẳng vui vẻ gì. Khi đi học, lúc nào Tsukiko cũng bị bắt nạt vì cô không có bố mẹ...
Nhưng...
"Sao thế nhỉ? Mình không thể nhớ được ký ức từ khi năm tuổi trở xuống? Khi đó... mình như thế nào nhỉ?" Cơn đau đầu lại ập tới khiến Tsukiko choáng váng...
Lần nào cũng vậy, mỗi lần nghĩ đến ký ức biến mất kia, đầu cô luôn đau như búa bổ.
- Tsukiko, nhóc bị sao thế hả?
Nghe tiếng Kankuro, Tsukiko khẽ lắc đầu, nhận ra mình đã về đến nhà. Đưa túi đồ cho Temari, cô mỉm cười:
- Em ổn mà. Anh đợi chút nhé! Em sẽ nấu ăn ngay.
- Em... đâu có..._ Kankuro lắp bắp, mồ hôi đầy mặt...
Một phút sau...
Kankuro đã bị trói cứng, ngồi trên ghế. Sau khi xong việc, Temari phủi tay và bước vào trong bếp:
- Ngồi đó ngoan nhé. Chị sẽ nấu nhanh thôi ...
Tsukiko phớt lờ vẻ mặt cầu cứu của Kankuro, cô tiếp tục xếp gọn những con rối nằm lăn lóc trong phòng anh. Dọn xong phòng Kankuro, Tsukiko bước lên tầng hai...
Phòng ngủ của Gaara và phòng của cô ở trên đó...
Ngay khi mở cánh cửa phòng Gaara, mùi máu tanh xộc tới mũi khiến Tsukiko cau mày...
Có vẻ đây là chiến trường thường xuyên của Gaara và những người ám sát cậu...
Gaara đang nằm trên giường, chắc là vẫn đang ngủ...
Chiếc chăn của cô nằm bên cạnh cậu...
Nhìn căn phòng đầy vết máu loang lổ, rồi lại nhìn Gaara nằm trên giường, Tsukiko xót xa hỏi cậu:
- Căn phòng máu tanh như vậy, sao cậu vẫn có thể ngủ được?
Cô nhẹ nhàng chạm vào Gaara, rồi khẽ lay cậu:
- Gaara. Gần trưa rồi, dậy đi. Tôi còn phải cọ phòng cậu nữa.
Không có tiếng trả lời... Tsukiko nhún vai, cô bước đến chỗ cửa sổ và mở tung nó...
Phòng ngủ của Gaara nhìn ra đường lớn của làng Cát. Từ đây cô có thể nhìn thấy mọi người đang đi lại nhộn nhịp... Thật bình yên và...
"Lạ thật! Sao lại quen thuộc thế nhỉ? Rõ ràng đây là lần đầu mình nhìn thấy mà?"
Từ trong Tsukiko dường như có cái gì đó muốn bật tung ra, kèm theo đó là cơn đau đầu kéo tới...
Khi Gaara mở mắt, cậu chợ bắt gặp hình ảnh Tsukiko đang tựa cửa sổ nhìn ra...
Đôi mắt màu bầu trời xao động...
Nắng nhảy nhót trên mái tóc vàng...
Trông cô ấy y hệt như một thiên thần đang đứng ở đây...
Chớp mắt, ánh mắt cậu bỗng bị hút vào đôi mắt xanh trong veo kia...
- Ư... Đau...
Tsukiko ôm đầu, khẽ rên rỉ...
Cô dựa vào thành giường, dần khuỵu xuống...
Từ khi đến đây, tần suất của mấy cơn đau này càng lúc càng nhiều hơn...
Cứ như thể có cái gì đó trong cô muốn thoát ra ngoài vậy...
- Cô có bị đần không mà lại dám ngồi ở đây hả?
Ngẩng lên, Gaara đang ngồi trên giường, phóng cái nhìn sắc lạnh xuống Tsukiko đang ở ngay bên cạnh cậu... Đặt tay lên trán và khẽ lắc đầu, cô nở một nụ cười yếu ớt:
- Không có. Tôi ổn mà. Chỉ là hơi nhức đầu chút thôi._ Cố gắng đứng lên, nhưng cơn choáng váng khiến Tsukiko lảo đảo. Cô phải dựa vào tường, thở dốc. Tuy nhiên cô vẫn nở nụ cười:
- Gaara, cậu xuống trước đi. Tôi thật sự ổn mà! Tôi sẽ xuống ngay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)