Hiện tại chị Temari và anh Kankuro đã hết cái để dạy Tsukiko rồi...
Giờ thì cô đã có thể sử dụng vài nhẫn thuật cơ bản, cũng đã biết cách điều khiển Chakra và sử dụng gần như thành thạo ba món vũ khí kia.
Ngoài ra, Tsukiko còn bí mật tập luyện với một sợi roi dài và giờ đã tập đủ để dùng tàm tạm rồi...
Mặc dù vẫn chưa đủ để trở thành một genin...
Hôm nay là ngày 19/1, là sinh nhật Gaara. Tsukiko đã nghỉ tập sớm để đi mua chút đồ về làm bánh cho cậu...
Khi đi qua bãi đất trống nơi có chiếc xích đu, cô thấy một nhóm những đứa trẻ kém tuổi cô (tầm 6, 7 tuổi ) đang luyện tập ném phi tiêu... Một trong số chúng nhìn thấy cô thì cất lời:
- Chào chị. Chị mới đến đây phải không ạ? Em thường thấy chị đi qua chỗ này mỗi khi tới chợ.
Tsukiko nhìn lướt qua một lượt rồi khẽ cười:
- Xin chào. Tên chị là Tsukiko, mới chuyển đến đây được vài tháng. Nhờ các em giúp đỡ nhé!
Lũ trẻ nhìn thấy cô cười thì thoáng sững sờ, rồi nhao nhao:
- Chị xinh quá!
Được khen mà, đương nhiên cô phải thích rồi...
Tuy nhiên cô không nhận ra có một người đang quan sát cô...
.......................................
Gaara nhìn Tsukiko mỉm cười mà nghiến răng...
Cô ngốc kia chưa bao giờ cười rạng rỡ như vậy với cậu. Thế mà tại sao cái lũ chết tiệt kia lại được ngắm nụ cười đó chứ?
Gaara thấy bực mình, chỉ muốn giết sạch bọn chúng...
- Chị Tsukiko, chị sống ở đâu vậy?
- Nhà Kazekage._ Tsukiko thành thực trả lời...
- Ơ? Để làm gì?_ Thoáng chốc, mặt lũ nhóc tái mét khi biết cô sống cùng Gaara...
- Chị là giúp việc của nhà Kazekage.
- Vậy chị phải sống cùng con quái vật đó sao?_ Tiếng lao xao nổi lên...
Tsukiko có thể nhìn thấy trong đó sự thương hại...
- Quái vật... Ý các em là Gaara sao?_ Gương mặt Tsukiko sầm lại...
Cô thầm tự nhủ phải cố nhịn...
- Sao chị lại nói nó như vậy? Nó mang trong mình con quái vật đó... Nó là đồ quái vật...
Tsukiko nhịn... Vì người lớn không chấp trẻ con... Cô đã 17 tuổi rồi...
- Nó đã giết nhiều người lắm. Bao nhiêu ninja đã bị giết rồi. Chị cũng nên tránh xa nó ra!
Tsukiko lại nhịn... Bọn nhóc này còn lâu mới hiểu được Gaara... Cậu ấy không hề như vậy...
- Bọn em đã chứng kiến nó biến hình một lần rồi... Đáng ghê tởm... Nó suýt nữa thì phá hủy cả làng đấy...
Tsukiko tiếp tục nhịn... Bọn ngốc đó mạnh hơn cô... Chúng là học sinh trường học ninja, còn cô thì không...
Chưa kể chúng còn rất đông nữa...
Gaara đã nghe thấy tất cả... Cậu siết chặt tay thành nắm đấm, giận dữ...
Nhưng những kẻ đó cậu không quan tâm...
Cậu nhìn Tsukiko. Giờ cô ấy đã biết rồi...
Liệu có còn ở bên cạnh cậu không? Cho dù với thân phận là một người giám sát cậu đi chăng nữa?
- Nó đúng là loại tàn bạo, khát máu... Tốt nhất là nó nên chết đi thì hơn...
Tsukiko định nhịn nhưng...
Chết?
Chúng nó dám nói Gaara nên chết?
- Đủ rồi đấy!_ Cô gái nhỏ gào lên giận dữ...
Lũ trẻ dừng lại, ngạc nhiên nhìn cô...
- Mấy người không hiểu cậu ấy thì đừng có nói. Mấy người tưởng cậu ấy muốn có con quái vật đó chắc? Cho dù cậu ấy có Shukaku đi chăng nữa, chỉ cần được đối xử bình thường thì mọi chuyện sẽ không thành như thế. Đã bao giờ... các cậu hiểu... cảm giác tuyệt vọng đến cùng cực... Bởi vì mình vẫn còn sống chưa hả?
Tsukiko run rẩy...
Gaara đã phải chịu những lời nói độc ác này suốt 10 năm nay sao?
Hẳn là cậu ấy đã đau rất nhiều...
Cô lướt nhìn một lượt, ánh mắt lạnh giá quét qua lũ trẻ...
Chậm rãi, Tsukiko nói thật rõ ràng:
- Giờ thì tôi hiểu rồi. Gaara, cậu ấy không có lỗi, chính các người mới có lỗi... Cậu ấy không phải quái vật mà chính lời nói của các người mới là quái vật.
Thanh kunai phi thẳng qua mặt Tsukiko, để lại một vết thương rỉ máu... Lũ nhóc đó tới tấp ném kunai và shuriken vào cô:
- Quái vật thì mới bảo vệ quái vật... Cô chắc chắn cũng là quái vật...
- Đúng vậy. Lộ diện đi, đồ quái vật...
........................
Tsukiko cố gắng tránh những cái phi tiêu đó, tuy nhiên vẫn không lùi một bước chứ đừng nói đến chuyện chạy trốn...
Bởi vì cô biết, nếu cô quay lưng đi thì tất cả những điều vừa nói sẽ trở thành công cốc...
Tsukiko không muốn như vậy... Thế nên, vừa tránh né, cô vừa cố tiến lên...
"Cái cô ngốc kia sao không biết chạy chứ? Mà có vẻ như cô ta mạnh lên rồi!". Trong lúc Gaara còn đang mải nghĩ ngợi thì đã có người tới "cứu trợ" cho Tsukiko:
- Nè mấy đứa. Ỷ đông hiếp yếu là không tốt đâu.
Tiếng nói giải thoát Tsukiko khỏi trò quái ác của mấy đứa trẻ...
Chúng bỏ chạy tán loạn, để lại cô vẫn đứng đó...
Giờ thì Shuichi mới nhìn rõ cô nhóc kia. Quần áo rách tả tơi, các vũ khí tuy chỉ sượt qua nhưng cũng đủ tạo nên vết thương rỉ máu...
Anh vội bước đến gần:
- Tsukiko. Nhóc làm gì mà để lũ trẻ đó bắt nạt vậy? Mà sao không biết chạy đi? Thật là...
Câu nói đang dang dở bỗng chốc dừng lại khi Shuichi nhìn vào đôi mắt của Tsukiko...
Nó trống rỗng, sâu thẳm, như thể đang ở dưới đáy biển vậy.
Không thèm quan tâm đến những vết thương, cô khẽ nói:
- Lũ nhóc đó thật đáng ghét!
- Hả?_ Shuichi giật mình.
- À không. Cảm ơn vì đã cứu tôi.
Tsukiko kiểm tra lại cái túi vẫn cầm trên tay. Mọi thứ vẫn ổn.
"Tốt quá! " Cô nhóc nào đó thầm thở phào....
- Nhóc bị thương rồi đấy. Để anh chữa cho nhé!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



