An Nhược Thần lại quay vào phòng, trầm tư nhìn quanh bốn phía.
Mông Giai Nguyệt ngạc nhiên nói: “An cô nương có nghi ngờ gì sao? Tuy ta cũng không tin Hoắc tiên sinh sẽ tự vẫn, nhưng sự thật chính là thế, nếu trong đó có sai lầm gì, một hai người thì còn có thể giấu được chứ trên trăm người mấy chục đôi mắt đều cùng theo dõi chỗ này, sao có thể giấu được.”
“Phu nhân nói rất đúng.” An Nhược Thần phụ họa, lại nói: “Cũng bởi vì như vậy nên mới càng kỳ lạ.”
Mông Giai Nguyệt ngẩn người, sau đó nhặt thanh kiếm lên cất đi, khó nén nổi khổ sở: “Là ta đã hại ngài ấy, nếu ta không trả lại thanh kiếm này thì có lẽ ngài ấy đã không chết rồi.”
Người một lòng muốn vì bách tính vì đế quân cầu hòa bình, nhưng lại dùng chính “thanh kiếm hòa bình” của mình để tự vẫn, quả thật quá khiến người ta phải thổn thức. Nhưng An Nhược Thần vẫn không tin nổi, làm sao có thể chứ?! Đây là Hoắc tiên sinh đấy, là Hoắc tiên sinh mà người người ngưỡng mộ ca tụng, trải qua nhiều mưa gió lận đận, đã chứng kiến bao phen giao tranh nguy hiểm, ngài ấy vốn không cần phải đến Đại Tiêu, thế nhưng người đã tới rồi, mà cũng là ngài ấy tự nguyện lên kinh diện thánh giá để trần tình, vậy mà lại không chịu nổi áp lực sao?
An Nhược Thần nhìn về phía bàn đọc sách. Thái thú đại nhân rất biết săn sóc, căn phòng này không tính là lớn, nhưng tất cả đồ dùng đều có đủ, văn phòng tứ bảo đều là đồ mới cả, Hoắc tiên sinh đã dùng những thứ này để viết di thư.
An Nhược Thần đặt mọi thứ lên bàn rồi cẩn thận kiểm tra một lần, mọi ngóc ngách trong phòng cũng đã đều được tra xét, không thấy có thứ gì đặc biệt.
Tâm trạng lúc này của thái thú Diêu Côn cũng không thể dùng những từ như ngạc nhiên, đau buồn, hoảng hốt để hình dung được. Bao đắc ý và bàn tính như ý trước đó của mình đã bị cái chết của Hoắc Minh Thiện đập nát, chẳng khác gì sét đánh xuống đầu! Ông ta đã gửi tấu chương đi rồi, ngay cả văn thư thông quan cho đoàn sứ thần cũng đã gửi đến các quận, không chỉ là toàn bộ Đại Tiêu, chỉ sợ khắp thiên hạ đều biết Hoắc Minh Thiện đang ở chỗ ông ta chuẩn bị lên đường, nhưng sau đó lại bất thình lình tự vẫn!”
Ai tin chứ? Dù chính ông ta tận mắt chứng kiến cũng không dám tin nữa kia mà!
Ông ta phải ăn nói với hoàng thượng thế nào đây? Ăn nói với Nam Tần ra sao đây? Lại phải ăn nói với tuần tra sứ thế nào đây? Nhất định ông ta phải gánh một phần hình phạt với Sử Bình Thanh, chỉ e Sử Bình Thanh sẽ cười đến mức rụng răng.
Quan viên vội chạy đến cũng nghiêm mặt, không ai nói được câu gì. Sắc mặt Tưởng Tùng lại khó coi đến cực điểm. Trươc hết Diêu Côn hỏi thăm tình hình gửi tấu chương và văn thư đến các quận, liệu có thể lấy về được hay không. Nhưng trong thâm tâm ông ta cũng biết không có cách gì lấy về lại được. Chỉ đành bàn bạc cùng mọi người xem nên bẩm báo xử lý chuyện này thế nào.
“Ngàn vạn lần không thể tiết lộ chuyện này được, đại nhân phải mau chóng hạ lệnh bảo tất cả mọi người trong phủ không được truyền ra ngoài, từ vệ binh cho đến nha sai, còn cả người làm trong phủ nữa, để tránh điều tiếng dấy lên, đồng thời cũng tranh thủ ít thời gian để đại nhân xử lý. Đợi đại nhân nghĩ được đối sách tốt, thống nhất cách giải quyết, lúc ấy mới thông báo đến các nơi.” Quận thừa Hạ Chu nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)