Tiết Tự Nhiên mặt không đổi sắc, nghiêm túc nói: “An cô nương không cần úp úp mở mở, ta bại lộ gì chứ? Cô nương cứ nói thẳng ra là được.”
“Nếu chỉ dựa vào vài ba lời mà ta có thể biết được bí mật của công tử hoặc Tiết gia các ngươi thì cũng quá lợi hại rồi. Dĩ nhiên trước mắt ta không biết, nhưng nếu muốn biết cũng không khó gì, nếu thật sự là chuyện do tướng quân làm, vậy đi hỏi tướng quân là biết ngay thôi.”
Tiết Tự Nhiên cười lạnh: “Lợi dụng yếu điểm đe dọa người khác như thế, không có tí uy lực nào đâu.”
Tiết Tự Nhiên uất nghẹn.
An Nhược Thần mỉm cười với hắn: “Đây mới gọi là đe dọa người khác.”
Tiết Tự Nhiên lạnh lùng đáp: “Quả thật là làm người khác phải sợ đấy.”
An Nhược Thần lại nói: “Nhưng đúng như ta nói, tướng quân bỏ qua Tiết gia các ngươi nhất định là vì có đạo lý gì đấy, nhưng là người khác thì chưa chắc. Nếu có ai đó phát hiện ra, lấy khuyết điểm của nhà ngươi làm văn rêu rao, sợ rằng nhà ngươi sẽ gặp phiền hà đấy.”
Tiết Tự Nhiên cướp lời: “Đe dọa trắng trợn như thế, còn dám nói mình không chèn ép dân sao?”
“Tiết công tử lại sai nữa rồi, ta vẫn chưa nói xong mà.” An Nhược Thần thong thả bảo: “Tiết gia các ngươi chỉ là người ngoài đối với ta, dù có xảy ra chuyện gì thì cũng không liên quan đến ta và tướng quân. Nhưng nếu ngươi thành muội phu của ta, như thế phiền phức của Tiết gia tự nhiên trở thành phiền phức của bọn ta. Bọn ta cũng sẽ không để mặc người ngoài chèn ép Tiết gia đâu.” An Nhược Thần lại treo nụ cười trên môi: “Tiết công tử à, đây gọi là dụ dỗ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
