Giải tiên sinh đứng trước cửa trắc viện, lắng nghe động tĩnh bên trong trước. Không có âm thanh. Gã quan sát bốn phía, sau đó tung người nhảy vào.
Nhìn qua thì nơi này như viện tử chứa đồ lặt vặt, cửa căn phòng đang mở, bên trong có giường có bàn, trưng bày đơn giản, nhưng lại không có chăn màn gối đệm, có vẻ không có ai ở, nhưng quét dọn lại khá sạch sẽ. Phòng trống trơn, không phải dùng để chứa đồ, vậy dùng để làm gì?
Giải tiên sinh đi vào phòng nhìn quanh, lại chẳng phát hiện được chi. Lúc gã đi ra thì chợt trông thấy phiến đá trên đất khá mới, màu sắc lại không giống những phiến bên cạnh. Lúc này hắn phát hiện chẳng biết mình đạp phải bùn lúc nào, trên đất để lại dấu chân mơ hồ.
Giải tiên sinh nhíu mày. Hắn nhảy ra khỏi viện tử, phát hiện thì ra xung quanh viện tử này đều được tạt nước, màu không khác gạch là bao, nếu không đặc biệt để ý thì rất khó nhận ra.
“Đây là hạ của hạ sách, chưa đến lúc đấy thì ngươi chớ chạy lung tung. Nếu ta có thể về thì có nghĩa ta còn có thể bảo vệ ngươi. Tình hình phía đại tỷ ngươi cũng không hay lắm, không an toàn hơn chỗ này của ta đâu. Ta nói như thế, ngươi có hiểu không?”
An Nhược Phương hiểu được ý trên mặt chữ, nhưng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thì An Nhược Phương không hiểu. Tịnh Duyên sư thái đã chuẩn bị xong trang phục đồ đạc cải trang cho nàng, nói thân phận giả danh, ví dụ như con của hộ nào thôn nào, nếu bị vặn hỏi ở cổng thành thì nên đáp ra sao, đến lầu Tử Vân bị quân gia ngăn lại thì nên nói thế nào, vân vân.
Thậm chí Tịnh Duyên còn đưa An Nhược Phương đến phòng bà, để nàng nhìn hốc tối dưới sàn nhà: “Nếu ta không về được thì số bạc trong này đều cho ngươi hết. Bất kể sau này ngươi có ra sao, có tiền bên người vẫn tốt nhất.”
An Nhược Phương giật mình trợn mắt nhìn số bạc kia, sư thái có ý gì đây? Dặn dò di ngôn sao? Sư thái ra ngoài, rốt cuộc là muốn làm gì?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
