Tịnh Duyên sư thái đạp nắng sớm quay về Tú sơn, bà không đi vào từ cửa chính mà là đi một vòng quanh am Tịnh Tâm, ở phía sau am viện, bà trông thấy Giải tiên sinh. Giải tiên sinh đứng dưới gốc cây táo cạnh vườn rau, trên mặt là nụ cười thân thiện.
“Khách sáo đôi câu thì ngươi sẽ cho thêm bạc?”
Giải tiên sinh đứng hình.
“Cho nhiều ta cũng không lạ gì.”
Giải tiên sinh mỉm cười, muốn vờ không ra ngoài.
“Ta làm xong chuyện còn phải đợi vệ binh rút lui hết, giải trừ phòng vệ, đến nửa đêm khi tuần tra phủ thái thú lơ là ta mới có thể thoát thân được, mà cổng thành đến giờ Mão* mới mở, đợi đến khi ta ra khỏi thành về đến nơi cũng vào khoảng giờ này, có kẻ ngu mới chờ một đêm ở đây.” Tịnh Duyên sư thái lạnh lùng nói.
(*Giờ Mão là từ 5-7 giờ sáng.)
Giải tiên sinh bị chế giễu đến mức cong khóe miệng, mỉm cười đáp: “Nên ta mới nói, quả thật sư thái không hiểu được khách sáo.”
“Chỉ là dối trá mà thôi, giả vờ khách sáo cái gì.”
Được rồi, thế thì gã không khách sáo nữa. Giải tiên sinh lạnh mặt đi, nói: “Vì sao Hoắc Minh Thiện lại thành tự sát?”
“Chết là được rồi.”
“Không được. Đây không phải là kết quả ta mong muốn.”
“Ngươi muốn kết quả gì? Ngươi bảo ta đi giết hắn, ta đã giết rồi. Nếu không phải tự sát thì nhất định phủ thái thú sẽ phát hiện có thích khách, ta không yên lòng, ai biết liệu trong đó có người biết nội tình sắp xếp này hay không, đến lúc đó la hét có thích khách muốn lúc soát phòng, tìm ra chỗ ta ẩn thân, vậy há chẳng phải ta cũng bỏ mạng?” Tịnh Duyên sư thái nhìn Giải tiên sinh chằm chằm, “Chẳng lẽ kết quả này tốt được hơn sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)