An Nhược Thần mở rộng miệng, rõ ràng lúc Lý Minh Vũ đi tháo chuông là khi trời vừa tảng sáng, ánh sáng không đủ, trừ khi lại gần thì không thể nào thấy rõ tướng mạo được, nhưng nếu đến gần, lại còn nhìn đối mặt như thế, ắt hẳn Lý Minh Vũ sẽ phát hiện ra. An Nhược Thần ấp úng: "Tướng quân, nếu như, tôi nói là, nếu như Lý trưởng sử bị người ta hại thì sao?"
Long Đại nhìn nàng với vẻ hứng thú, ngồi thẳng dậy: "Nói thử xem nào."
An Nhược Thần nghĩ một hồi: "Tôi cảm thấy những điều tướng quân nói có lý. Nếu y là mật thám thật, chuẩn bị chứng cứ để vu hại tôi như thế thì quả thật có phần qua loa rồi. Giải tiên sinh hay Mẫn công tử đều làm việc luôn cẩn trọng, huynh nhìn vụ án của Từ bà mối, Trần lão đầu mà xem, hắn đều không để lại chứng cứ gì để có thể truy ra hắn cả. Bao gồm cả việc lần này Lý trưởng sử ngã chết, cũng không để lại bất kỳ manh mối nào liên quan đến Giải tiên sinh hay Mẫn công tử cả. Chỉ có mỗi manh mối là Lý trưởng sử phạm án, không phải thế sao?"
Long Đại gật đầu: "Nếu thật sự là như thế thì chúng ta lại quay về điểm xuất phát rồi."
"Không chỉ quay lại điểm xuất phát, mà còn hy sinh một nhân tài luôn trung thành tận tâm với tướng quân."
Long Đại cau mày: "Nếu là thế thì ta sai rồi. Hắn từng nói với ta cô không tốt, có nghi ngờ về cô, ta nghe mà tức giận, chỉ nói hắn lo lắng thừa thãi mà không giải thích trấn an kỹ."
"Cũng không cần phải tức giận, rất nhiều người không thích tôi mà." An Nhược Thần vặn ngón tay, "Lúc tôi ở nhà, gần như không có ai thích tôi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

