Long Đại nghiêm mặt nói: "Nếu vừa ý công tử tốt ở quận ngoài, mà công tử tốt đó cũng vừa ý cô thì làm thế nào?"
An Nhược Thần vội vã nịnh nọt thể hiện trung thành: "Tôi là quản sự của tướng quân, một lòng trung thành với tướng quân, tận tâm tận lực làm việc cho tướng quân, tuyệt đối sẽ không bị công tử nào mê hoặc cả."
Long Đại không hề muốn để ý đến nàng, thúc ngựa rời đi.
An Nhược Thần ngẩn người, thở dài một hơi, thật sự có thể bay đến tận cổng thành Đông.
"Ờ." An Nhược Thần tỉnh bơ như không, dù sao chắc chắn cũng chẳng phải chuyện gì hay ho.
"Dựa theo chủ ý của tỷ, cha đã đến nha môn tố cáo, sau đó lại bị đánh, chắc tỷ biết chuyện này rồi. Có phải cười nhiều lắm không?"
"Cũng tạm." Biểu cảm của An Nhược Thần không có vẻ gì là hứng thú.
"Chuyện này cũng phải trách Tiền lão gia, cha bị lão ta đào bẫy, bị ăn gậy còn phải vờ vui vẻ tiếp đón. Hẳn tỷ cũng sung sướng lắm chứ gì."
"Chắc là thế." An Nhược Thần không có phản ứng gì quá mức.
Kết quả An Nhược Hi lại vô cùng bình tĩnh, không hề nổi giận mà chỉ nói, "Dù sao thì, ta cũng thấy rõ là thật sự hai tỷ muội ta dù có làm gì cũng không cải thiện được quan hệ, chi bằng lợi dụng nhau đi. Ta đến tìm tỷ cũng không lấy được tin tức gì có lợi, nhưng chí ít mỗi lần về nhà có thể để ta yên tĩnh một lần thì ta sẽ lại đến."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
