Ánh sáng ngoài khe cửa bỗng bị chặn lại. Có thể là người ở ngoài dán mình nhìn vào bên trong qua khe cửa. Cả người Tịnh Nhi lạnh như băng, nhắm chặt hai mắt không dám nhìn. Người ở bên ngoài đợi một lúc, dường như đang quan sát động tĩnh. Không nhìn thấy nàng! Trong lòng Tịnh Nhi thầm tung hô.
Nàng mở mắt ra, nhưng lại thấy một thanh chủy thủ chen vào khe cửa, từng chút từng chút gạt then cửa lên.
Chỉ nghe thấy một tiếng "cạch" nhẹ nhàng, then cửa rơi ra khỏi chốt.
Giọng một nam tử cất lên: "Sao bà lại về rồi? Có chuyện rắc rối ư?" Có thể nhận ra hắn vô cùng kinh ngạc.
"Có khi nào ta hành sự lại gây ra rắc rối chưa." Tịnh Duyên sư thái tiến lên hai bước, đứng trước mặt Giải tiên sinh.
Giải tiên sinh có vẻ bối rối, dù gì cũng bị người ta bắt gặp, nhưng rồi hắn nhanh chóng khôi phục sắc mặt như thường, nói như tính nợ với Tịnh Duyên: "Ta để bà bám theo Lý Minh Vũ, bảo đảm hắn phải lấy được đồ, đưa về lầu Tử Vân, không được để xảy ra bất trắc giữa đường, sau đó buổi trưa ở cổng thành Đông, nhân lúc rối loạn mà giết hắn đi. Bây giờ mới canh mấy mà bà lại xuất hiện ở đây, còn dám nói không gây ra rắc rối sao?"
"Ngươi nói để cho hắn lấy được đồ, hắn đã lấy được rồi. Ngươi nói để hắn chết, hắn cũng chết rồi. Ngươi nói phải để hắn lấy được đồ rồi đưa về lầu Tử Vân, cả thi thể hắn lẫn thứ đồ đó đều đưa về lầu Tử Vân cả rồi, có chỗ nào không đúng?" Tịnh Duyên sư thái lạnh như băng, bình tĩnh đáp lại.
Giải tiên sinh há miệng, nhất thời không phản bác được, rõ ràng chuyện không đúng, nhưng quả thật những chuyện hắn dặn dò đều đã làm xong. Hắn khựng lại, cuối cùng cũng sực tỉnh: "Bà động thủ trước sao? Trên đường hắn quay về lầu Tử Vân bà liền động thủ?"
"Ngươi có nói là không được sao?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
