"Mục tướng quân?" Lục đại nương ngẩn ra. Hồi trước chồng và con bà cùng Dương đại ca đều phục vụ trong đoàn quân Mục gia. Là chuyện gì mà dù bị gãy tay què chân, vẫn phải đến nơi xa xôi như thế tìm quân đội?
Tề Chinh nói tiếp: "Con không hiểu, nếu có chuyện báo quan, vì sao không tìm thái thú đại nhân. Cha Dương nói trong thành có mật thám, ai biết thái thú đại nhân có tin hay không, trực tiếp báo cho quân đội còn đáng tin hơn."
Lục đại nương chết lặng: "Đây là chuyện lúc nào?"
"Hai năm trước ạ. Chính là trước khi cha Dương qua đời."
Lục đại nương quá đỗi kinh ngạc, không ngờ từ lâu như thế, đã có người phát hiện ra chuyện mật thám. Bà lập tức có liên tưởng không tốt, "Dương đại ca bị bệnh thế nào?" Hồi trước chính do bà lo liệu hậu sự, bà mua một ngôi mộ an táng ở ngoại thành, ở đó còn chôn cất chồng và con bà, cũng giữ lại một chỗ cho mình.
Tề Chinh đỏ mắt: "Con thấy không phải là bị bệnh. Cha Dương dặn dò con xong thì đi gác đêm ngay. Ông ấy định chờ hôm sau sau khi con đi thì sẽ lên đường. Lúc ấy con không nghĩ nhiều, vâng lời đi ngủ. Nhưng sáng hôm sau, bọn họ đến nói với con là cha Dương bị nhiễm phong hàn, ngã bệnh, bọn họ bố trí ở một căn phòng khác. Con liền đến xem, mặt cha Dương tái xanh, đang còn ngủ say. Bên cạnh có một đại phu, nói là vội đến khám bệnh cho cha."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


