An Nhược Thần nghiêm mặt, hỏi: "Đại nương có biết tửu lâu Chiêu Phúc không?"
"Đương nhiên tôi biết. Tôi có quen Lư lão hán chuyên cung cấp nguyên liệu cho tửu lâu đó, nếu xét về nguyên liệu thượng đẳng trong cả thành này thì hắn là nhất đấy, thậm chí ngoài quận cũng có mối, có thể lấy được ít đặc sản hiếm hoi. Có lúc tôi muốn hàng gì còn phải đến tìm hắn nữa. Hắn luôn luồn cúi dựa dẫm, lại hơi tham lợi. Còn cả Thiết Trụ chạy phòng nữa, là con của họ hàng hàng xóm tôi, xưa nay thường đưa ít đồ ăn ngon đến chỗ hàng xóm tôi, còn hay gật đầu chào tôi nữa." Lục đại nương dừng lại, nói: "Cô nương, nếu cần trèo lên nhân vật lớn thì tôi không có cách gì. Nhưng tôi sống ở Trung Lan khéo chuyện Trung Lan, là người Trung Lan chính hiệu, phận đàn bà muốn lo toan cả đời, đương nhiên phải giao tiếp với đủ loại người ở chợ phường. Tiểu thương sai dịch, thôn cô điền phụ, tôi đều quen không ít."
"Vậy đại nương có biết sòng bạc Tụ Bảo không?"
"Biết chứ. Huynh đệ ở cùng quân của hán tử nhà tôi bị gãy chân què tay trên chiến trường, sau khi quay về không có chuyện gì làm, vì kế sinh nhai mà từng làm canh cổng cho sòng bạc kia, tôi thường đến đưa thức ăn cho chàng. Cũng coi như là quen người ở đó. Đáng tiếc năm trước hắn đã bệnh nặng qua đời. Hắn có nhận nuôi một cô nhi, tên là Tề Chinh, đến nay thằng bé vẫn được giữ làm chân chạy vặt ở chỗ đó, gần mười bốn rồi, tôi thường xuyên đến thăm, định tìm giúp nó chỗ khác để kiếm sống, dù sao sòng bạc cũng là nơi lộn xộn, không thể cố định lâu dài được."
"Bọn chúng cũng có người trong quân đội, nhất định ở những nơi khác cũng bố trí người." An Nhược Thần nhấn mạnh lần nữa, nhắc nhở Lục đại nương rằng thế lực mật thám Nam Tần có thể không bình thường.
Đầu óc Lục đại nương xoay chuyển rất nhanh: "Nay vì để tránh mật thám trong quân theo dõi, tìm ra manh mối của mật thám trong thành trung Lan, cô nương cũng định làm như Từ bà mối vậy."
"Ta từng được tướng quân và các vị đại nhân khác chỉ dạy, nên có biết một hai về cách mật thám làm việc. Nay mật thám chăm chú theo dõi động tĩnh quân đội, theo dõi động tĩnh của ta, nhưng nhất định sẽ không ngờ chúng ta dùng cách giống chúng, đang điều tra ngược lại chúng."
Lục đại nương gật đầu, hăng hái bảo: "Ai lại để ý đến một bà tử sai sử, nông dân trong ruộng và ăn mày trên đường? Cô nương, không phải tôi khoác lác đâu, nhưng tai mắt láng giềng không thể kém hơn so với trong phủ trạch được. Tướng quân đại nhân từ vùng khác đến, muốn bố trí trong thành cũng phải dựa vào thái thú nha môn sắp đặt, nhưng như cô nương nói, thế lực mật thám chôn quá sâu, có lẽ quân đội cũng có điều kiêng kỵ. Mật thám có thể như vậy, thì chắc chắn không phải mấy tháng mấy ngày là làm được. Bọn chúng đã là rắn bản địa trong thành, muốn so chiêu với chúng, thì cũng phải có rắn bản địa tương trợ mới được."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


