"Chỉ đành vậy." Giọng của Lưu Tắc nghe có vẻ đau lòng, nhưng vẫn coi như là tỉnh táo, "Cũng không thể bị một tiện nhân làm liên lụy được."
"Nàng ta đã nói gì với An Nhược Thần?"
"Không có gì, chỉ nói nàng bị ta và Từ bà mối ép gả đến đây, ám chỉ ta không lương thiện như bề ngoài. Nàng không có bằng chứng, nói không ai tin, nên cũng chỉ nói mấy lời đúng sai lẫn lộn, khơi mào sự chú ý của An Nhược Thần."
"Vậy con gái đâu?"
"Nhắc tới mới nhớ, chính là ở chỗ nữ nhân độc ác này. Nàng nói nàng đã giết con gái, chỉ vì để giá họa cho ta. Vốn nàng không nói được ta đã làm chuyện ác gì, dù sao cũng phải nắm trong tay một hai chuyện. Thế là tự mình ra tay, ngụy tạo thành tai nạn. Nếu ta xảy ra chuyện, chẳng những nàng có thể thoát thân mà còn có thể lấy được gia sản của ta, đến lúc đó lại đi tìm tình lang." Lưu Tắc quay đầu nhìn Giải tiên sinh, đầy căm phẫn nói: "Công tử nói xem, có phải nàng quá ác độc không. Chỉ hận trước đây ta không nhìn ra."
"Thích một cô gái chốn lầu xanh, ngươi còn trông chờ nàng ta đơn thuần ngây thơ ư?"
Lời của Giải tiên sinh đập mạnh vào lòng Lưu Tắc, cho đến nay y chưa bao giờ nhắc đến với vị Mẫn công tử này Triệu Giai Hoa là gái lầu xanh ở ngoài quận.
"Công tử nói phải." Lưu Tắc cúi đầu cung kính.
Lai lịch của Triệu Giai Hoa, chỉ có Từ bà mối biết. Từ bà mối có quá nhiều điểm yếu trong tay y, nên y đoán nàng ta sẽ không dám đi nói lung tung. Chỉ là hôm nay xem ra, nàng ta đã nói cho Mẫn công tử này rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)