<!---->Trời vừa tờ mờ sáng thì Tiền Thế Tân đã dậy. Hắn chỉ ngủ hai canh giờ, một ngày qua xảy ra quá nhiều chuyện, đối với hắn mà nói thì khá là mạo hiểm, hắn mệt mỏi nhưng cứ suy nghĩ nhiều, ngủ không yên giấc.
Còn chưa ăn sáng xong thì lại nghe được một tin đầy khiếp sợ —— Diêu Văn Hải đã về nhà.
Thân tín Ngôn Dao báo lại, sáng sớm Diêu phu nhân sai người đến nhắn, nói tối qua Diêu Văn Hải đã về nhà, không hề bị thương, chỉ là trên người hơi bẩn. Nói là hôm xe ngựa gặp nạn ấy, một mình Diêu Văn Hải thoát được, tự chạy đi ẩn náu. Vì sợ sẽ bị đuổi giết nữa nên không dám lộ mặt, lưu lạc mấy ngày, cảm thấy có vẻ ổn nên mới âm thầm về nhà.
Tiền Thế Tân cười nhạt: “Một thằng công tử được cưng chiều từ nhỏ như nó mà có thể một mình lưu lạc hơn nửa tháng, chẳng hề bị thương, lại còn đi về nhà? Dọa ai đấy hả!”
Ngôn Dao thưa: “Vậy để thuộc hạ đi điều tra xem là ai chứa chấp cậu ta. Kẻ này làm việc quá thản nhiên, giấu giếm hồi lâu, giờ bất chợt thả người về, hẳn là có mưu đồ.”
“Dĩ nhiên là có mưu đồ rồi.” Tiền Thế Tân nói: “Cũng trùng hợp thất. Đêm qua chúng ta bao vây phố trừ phiến loạn, đêm qua nó cũng về.” Tất phải bắt cho bằng được kẻ đứng sau màn này. Tiền Thế Tân đứng dậy, dẫn theo Ngôn Dao đến phủ thái thú.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

