<!---->Hôm qua An Vinh Quý bị Tưởng Tùng phạt trượng, vết thương vẫn chưa lành, giờ đang nằm trên giường ăn sáng mắng chửi Tưởng Tùng. Nghe thấy Tiền Thế Tân đến thì vội sai người đưa đồ đi, đặt chén thuốc lên bàn, còn mình thì nằm sấp ra đấy, giả như bị thương rất nặng.
Quả nhiên không lâu sau, An Nhược Phương dẫn Tiền Thế Tân đến, nói Tiền đại nhân có lòng đến thăm hắn.
Tiền Thế Tân nói rất uyển chuyển, nhưng An Vinh Quý vẫn hiểu. Những lời bóng gió đó hắn ta đã nghe qua không ít ở trong nha môn, cũng từng báo lại với Tiền Thế Tân, người nào nói xấu thế nào, kẻ nào bố trí khuyết điểm ra sao, vân vân. Thế là vội phụ họa theo, cùng An Chi Phủ nói Tiền đại nhân thật chẳng dễ dàng gì, sao Long tướng quân và Tưởng tướng quân có thể vô phép tắc như vậy được.
Tiền Thế Tân khoát tay cười khổ, nói: “Ta cũng không biết liệu có phải sau này sẽ bị lật đổ đến mức ngay cả Bình Nam cũng không ở nổi hay không, nhưng hôm nay còn ở lại đây một ngày, thì ngày đó sẽ làm quan phụ mẫu cho bách tính.” Hắn dừng lại, than dài, “Chuyện này nói đến cũng rất phức tạp, Lỗ Thăng đại nhân đã trò chuyện rất nhiều với ta, phía Lương đại nhân định không để Diêu Côn quay lại, nhưng Long tướng quân là người có tiếng nói, Lương đại nhân cũng phải xử lý tốt Long tướng quân, hắn cũng khá là nhức đầu, nói trước kia Long tướng quân nào có không phân biệt công tư như thế đâu, chỉ sợ giờ thật sự đã bị chôn hãm trong nữ sắc, bị mê muội tính kế.”
An Chi Phủ vội nói: “Đại nhân cũng biết mà, tiện nhân An Nhược Thần kia đã chẳng còn quan hệ với An gia của thảo dân nữa.” Nếu cuối cùng mấy vị đại nhân tính nợ đến đầu An gia bọn họ thì cũng không hay lắm.
Tiền Thế Tân cười bảo: “Dĩ nhiên mọi việc làm của nàng ta không liên quan đến nhà các ngươi rồi. Nhà các ngươi không phải là đồng lõa, mà là khổ chủ. Cha ta có lỗi nào với nhà các ngươi, nhất định ta sẽ bồi thường hết sức, nhà các ngươi cứ yên tâm. Nếu ta qua được kiếp này, ngày sau ngồi vững trên ghế thái thú thì nhất định sẽ cân nhắc Vinh Quý. Còn nữa, giờ đây không đánh nhau nữa, sau này hai nước khôi phục buôn bán biên giới, An lão gia có quen với bên Nam Tần, muốn làm ăn mua bán này, An lão gia cũng có thể làm tốt.”
An Chi Phủ và An Vinh Quý nghe thì hai mắt sáng lên, thầm nghĩ Tiền đại nhân ngài nhất định nhất định phải là thái thú đại nhân đấy. An Chi Phủ cất cao giọng nói: “Đại nhân yên tâm, đại nhân chăm sóc An gia thảo dân, chúng thảo dân luôn nhớ trong lòng. Mọi người thân như một nhà, có chuyện gì, dĩ nhiên sẽ giúp đỡ lẫn nhau rồi. Đại nhân có gì cần đến An gia thảo dân thì cứ nói thẳng. An gia thảo dân dù có chết vạn lần cũng không từ chối, nhất định sẽ trừ ưu giải nạn cho Tiền đại nhân.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

