<!---->Đức Chiêu đế mặc binh phục, sầm mặt ngồi yên.
Long Đại dắt An Nhược Thần đi vào, thưa với Đức Chiêu đế: “Hôm nay chính tai bệ hạ đã nghe được rồi đấy, kế hoạch và sắp xếp mật thám hành động, đã bắt đầu từ năm năm trước.”
Đức Chiêu đế cả giận nói: “Bề ngoài hắn thân thiết với trẫm, thề thốt trung thành, nhưng sau lưng lại có dã tâm lang sói, thì ra hắn chưa bao giờ từ bỏ ngôi vị hoàng đế. Trăm phương ngàn kế, lại có thể kiên nhẫn nhẫn nhịn năm năm.”
“Ông ta thi triển rồi, Long tướng quân cũng mới có thể xác định được bước kế tiếp của ông ta, tiến đến bắt gian tế của Đại Tiêu, phải thế không?”
“Hai nước chúng ta hợp tác, diệt trừ dã tâm lang sói, phần tử thoái hóa ác độc thì mới có hòa bình được.” Long Đại nói, “Bệ hạ, từ hơn mười năm trước là đã hòa binh mang lại phồn vinh hưng thịnh rồi, hai nước bình yên để bách tính an cư lạc nghiệp, chẳng lẽ đây không phải là điều bệ hạ mong muốn?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
