<!---->Diêu Văn Hải khá căng thẳng. Cậu đã dọn xong phòng của mình. Thật ra cũng chẳng có mấy để dọn, chỗ ẩn thân này chỉ như nhà dân bình thường, đồ dùng đơn giản, chỉ có hai ba bộ quần áo thay giặt mà thôi. Cách tối mai chỉ còn một ngày, nhưng cậu cảm thấy biệt ly như đang ở ngay trước mắt.
Cậu không biết sau khi mình ra khỏi con ngõ hẻm này thì có thể bình an hay không, có thể thuận lợi gặp mẫu thân không, cũng không biết sau khi gặp mẫu thân rồi thì sẽ thế nào. Có lẽ, đây thật sự là lần gặp mặt cuối cùng với Tịnh Nhi.
Diêu Văn Hải không yên tâm dặn dò An Nhược Phương này nọ, nói với nàng nếu trong nhà bọn họ gặp nạn không thể không rời khỏi thành Trung Lan, thì ắt sẽ đến nhà của ông chú họ của cậu. Nếu nàng không có chỗ nương tựa thì cứ đến tìm cậu. Cậu cho nàng biết địa chỉ ông chú họ, còn nói đến lúc đó cậu sẽ giấu tiền ở đâu ở đâu, để nếu An Nhược Phương phải cần tìm hắn thật thì chí ít còn có lộ phí. Nghĩ một hồi, nói tiếp chớ đến tìm cậu, một tiểu cô nương như nàng, nếu thật sự không thể nương tựa được ai, một mình lên đường chắc chắn sẽ rất nguy hiểm. Vẫn là để cậu đến tìm nàng thì hay hơn.
Ngẫm nghĩ thêm, nhưng cậu không biết nàng ở đâu hết. Cậu nhìn An Nhược Phương. An Nhược Phương ngồi yên nhìn cậu, cũng không định chủ động nói cho cậu biết chỗ ở của mình. Diêu Văn Hải than dài, chỉ nói đến lúc đó cô viết tên mẹ cô đặt trước chỗ giấu tiền, tức khắc ta biết cô cần giúp đỡ, nếu ta có thể quay lại thì buổi trưa mỗi ngày sẽ ở đó chờ cô.
An Nhược Phương cò chưa kịp trả lời, thì chợt lúc này cửa viện bị đẩy ra, có người chạy vào. Diêu Văn Hải ngoái đầu nhìn, là một người gác đêm. Hán tử kia hạ thấp giọng nói nhanh: “Có quân lính bao vây phố, sợ là sẽ lục soát. Hai đứa mau thu dọn đi.” Gã nhìn hai người, rất hài lòng với lối ăn mặc y trang vải thô, lại nói: “Lấy chỗ cao lần trước cho hai đứa ra bôi đi, phải bôi đen mặt. Lát nữa đại nương sẽ đến đây, còn nhớ mấy câu giải thích kia chứ?”
An Nhược Phương im lặng nửa buổi, sau đó nói: “Ta biết đi đâu tìm huynh rồi. Nếu huynh thật sự gặp rắc rối, nhất định ta sẽ nghĩ cách đến cứu huynh.”
Diêu Văn Hải nghe thế thì bật cười, lại suy nghĩ, không nhịn được cười thành tiếng: “Nếu cha ta nghe thấy chúng ta nói chuyện, nhất định sẽ mắng bảo là giống ông cụ non.” Chỉ lớn bằng nửa người lớn, tự thân còn khó bảo toàn, lại còn nói gì mà ta cứu ngươi ngươi cứu ta.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)