<!---->Quan sai dẫn đầu ở Thủy An đường nghe thấy tiếng thì nhíu mày, gã sải bước đi ra ngoài cửa, trông thấy mấy đội kỵ binh nối đuôi nhau chạy vào trong phố. Xếp hàng từ đầu đường tới cuối đường, như không cần chỉ huy, trăm bước một trạm, đứng ngay ngắn im lặng. Có đội bộ binh mang giáp cầm đèn hông đeo đại đao chạy vào, đèn đuống thắp sáng cả con phố.
Một số người nhà lặng lẽ mở cửa thò đầu ra nhìn rồi lại nhanh chóng khép lại, ngoài ngựa ra thì toàn là lính, bó đuốc cùng đèn lồng cũng nhuốm mấy phần xơ xác tiêu điều.
Quan sai dẫn đầu quát lên: “Là kẻ nào đến?”
Giả Uy nói: “Tình huống khẩn cấp, sợ kẻ gian chạy trốn. Ta chỉ phụng lệnh đến đây. Bàn bạc với các tướng quân đại nhân ở lầu Tử Vân không phải chuyện của ta.”
Tiêu Minh giục ngựa đi lên, đi đến trước Thủy An đường thì xuống ngựa bước vào nhìn quanh. Trai gái già trẻ trong sân, ai ai cũng có vẻ kinh hoàng, có mấy đứa trẻ khóc tức tưởi không thở được. Tiêu Minh quay người đi ra, hỏi Giả Uy: “Có lục soát được gì ở chỗ này không?”
Giả Uy đáp: “Vẫn đang lục soát.”
“Làm sao biết được ở đây có giặc cướp?”
Giả Uy lặp lại lời giải thích kia thêm một lần nữa. Tiêu Minh nghe xong liền dặn dò binh sĩ bên người, phối hợp với nha môn bao vây ba con phố, phải để mắt kỹ người của nha môn, nếu bọn họ muốn lục soát người thì vệ binh phải theo, giải thích rõ với bách tính, không thể làm như quấy rối hà hiếp với bách tính trong nhà này được, cũng không để giặc cướp chạy thoát. Lại gọi người quay về bẩm báo với Tưởng tướng quân, chỗ của Tiền Thế Tân đại nhân có người báo án chính mắt thấy giặc cướp, sợ là có liên quan đến chuyện hành thích Bạch đại nhân và mật thám, Tiền đại nhân phái quan sai soát người trong phố, bọn họ đi tuần quanh thành đúng lúc gặp phải, mời Tưởng tướng quân định đoạt.
Giả Uy nghe mà phiền não. Lại đến tấu nhiệt rồi. Lần trước nha môn bao vây phủ thái thú, quân đội cũng phải bao vây một vòng, giờ bọn họ lúc oát phố, quân đội cũng muốn lục soát, đây là cướp công hay là giám thị đây?
“Tiêu đại nhân.” Giả Uy nói: “Đại nhân có lòng hỗ trợ là tốt, nhưng khua chiêng gõ trống hô hào như vậy đã làm kinh động đến kẻ gian rồi, phải làm thế nào mới được đây? Bọn tại hạ đã canh kỹ vị trí, lập rõ tuyến đi lùng bắt, đã sắp xếp xong người, các vị đại nhân không rõ nội tình mà chọc một gậy vào, chỉ e khó làm nên chuyện.”
Tiêu Minh cười nhạt: “Sao lúc đầu Giả bổ đầu không nói bốn chữ cuối đi? Nếu quân đội bọn ta khó làm nên chuyện, vậy phía nha môn chính là bại sự có thừa. Giả bổ đầu nói đúng, bọn ta đã không rõ nội tình, dĩ nhiên phải chọc một gậy rồi. Các ngươi đập cửa hò hét, hăm dọa bách tính, làm bọn trẻ phải khóc, hành động ngu xuẩn như vậy thì kẻ gian còn không bị kinh động được sao? Không chỉ kẻ gian, mà dân chúng bình thường cũng sợ đến nát mật, nếu không làm sao từ xa đã có bách tính cản ngựa kêu cứu, nói là nghe thấy ở phía Thủy An đường có động tĩnh lớn, hình như có rất nhiều cường đạo đánh đập hại người. Binh sĩ tuần đêm bọn ta cũng thấy trong đêm tối có người đốt đèn phá cửa. Động tĩnh đến mức đó, nếu tướng binh tuần thành bọn ta không ngó ngàng đến thì làm sao xứng với bách tính khắp thành, làm sao giao phó lại được với tướng quân. Hơn nữa, bọn ta không rõ nội tình chính là vì phía nha môn làm việc nhưng không bàn bạc với Tưởng tướng quân, quân đội bọn ta chẳng hay biết gì, cứ tưởng trong thành bị tập kích nên mới gõ chiêng báo hiệu, hô binh cầu viện, đó là chuyện đương nhiên.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

