<!---->Nói về ngày hôm đó, Tiền Thế Tân và Lỗ Thăng bàn bạc rất lâu, sau khi định xong kế hoạch, Tiền Thế Tân lập tức bày tiệc thiết đãi Lỗ Thăng đón gió tẩy trần.
An Vinh Quý luôn theo Tiền Thế Tân, bố trí cư viện cho Lỗ Thăng, gắp thức ăn rót rượu, được Lỗ Thăng khen mấy câu là lại có phần lâng lâng. Về đến nhà lại thổi phồng một phen, cực kỳ đắc ý. Nhưng đến ngày hôm sau lại khác hẳn. Mới sáng sớm hắn đã bị Tiền Thế Tân phái đến lầu Tử Vân làm ban sai, truyền lời chuyển công hàm cho Tưởng Tùng. Nhưng công hàm An Vinh Quý nhận được lại mơ hồ, lời cần truyền cũng không chu toàn. Hắn lại không biết chuyện ra sao, Tưởng Tùng hỏi một câu hắn lắp bắp nói không biết đến ba lần, không đáp nổi. Bình thường không ai dạy An Vinh Quý chuyện trợ lý, lại còn xem thường với tình trạng này, liền nói do văn thư tiên sinh giao nhầm cho hắn, cũng không nói chuyện rõ ràng, đợi lát nữa về hắn tìm tiên sinh lấy rồi đến lại.
Thái độ tùy tiện và đùn đẩy trách nhiệm này đã làm Tưởng Tùng lập tức bốc hỏa. Hắn quát ra lệnh An Vinh Quý hành lễ bồi tội, cũng phạt hắn ta lập tức chạy về nha môn đi lấy. Nếu đến sau thời hạn thì sẽ xử lý bằng quân trượng.
An Vinh Quý vừa giận vừa sợ, bị quát làm hăn quỳ sụp ngay xuống đất, nhưng trong lòng lại rất không phục. Tuy ở nha môn hắn ta chỉ là tiểu tốt, nhưng là tâm phúc dưới tay Tiền Thế Tân, ai cũng khách khí với hắn ta. Ở nhà hắn có tiên sinh cung phụng, ở ngoài lại có người bưng bê. Cũng có thể được phép nói chuyện trước mặt Tiền Thế Tân, hôm qua đại quan Lỗ đại nhân đó cũng rất tán thưởng hắn, nay hắn không mắc sai lầm, đúng là có người đưa sai công hàm cho hắn nhưng không nói rõ, dựa vào đâu mà phải bị phạt.
Lại nói đến đây, An Nhược Thần đại tỷ hắn vẫn là phu nhân của cấp trên của Tưởng Tùng này, hắn là em vợ của đại tướng quân, Tưởng Tùng này bất kính với hắn thì thôi, lại còn cố ý làm khó hắn. Thành Trung Lan quận Bình Nam này là do Tiền đại nhân làm chủ, hắn ta là thuộc hạ của Tiền đại nhân, há đến lượt Tưởng Tùng phạt hắn.
An Vinh Quý xuất thân là thương nhân phố phường, chưa trải qua sự đời, lại nghe lại mấy hồi nghe Tiền Thế Tân nói ở lầu Tử Vân không thể thế nào lại có thể thế nào vân vân, nên thật sự xem Tưởng Tùng là con hổ giấy, chỉ quát thế rồi thôi. Đúng là sau khi bị quát hắn ta lập tức chạy ra khỏi lầu Tử Vân, nhưng rời khỏi đấy thì lại thong dong đi về, trước khi về nha môn còn than phiền chuyện này với đại ca nha sai cùng đi giao công hàm với hắn. Đương nhiên đại ca nha sai kia cũng nói là văn thư tiên sinh lấy sai, bèn giúp hắn ta đi đổi. An Vinh Quý đợi một hồi, đại ca nha sai trở lại nói văn thư tiên sinh làm ầm lên, đang lật tung lên tìm, cứ chờ tiếp đã. Thế là hai người dừng chân chuyện trò, còn uống trà. Sau đó có người nói phát đồng phục mới, An Vinh Quý nghe mà phấn khởi, vui vẻ đi nhận. Nhận về rồi thì đại ca nha sai lại bảo hắn ta đi thay xem thử, thử một lần đúng là có tinh thần ngay. Một phen cười cười nói nói, lúc này văn thư tiên sinh đưa công hàm đúng đến, khi ấy An Vinh Quý mới lại đến lầu Tử Vân.
An Vinh Quý vừa oan ức lại vừa giận, sau khi bị mang về nhà bèn chửi mắng Tưởng Tùng một trận.
An Vinh Quý dày vò cả một buổi trưa, thế nhưng Tiền Thế Tân chỉ biết được chút tin tức từ chỗ thuộc hạ. Một là lầu Tử Vân đang giở lại án cũ, điều tra vụ án sòng bạc Tụ Bảo. Hai là theo dõi Tịnh Duyên sư thái.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


