<!---->Tiền Thế Tân và Cổ Văn Đạt trước sau gửi thư đến doanh trại sông Tứ Hạ, theo thư đến, còn có cả Chiến Cổ.
Từ sau lần đó An Nhược Thần không đi gặp Lư Chính nữa, nàng cảm thấy Long Đại nói rất có lý. Nàng bình tĩnh lại, còn nghiêm túc thỉnh giáo Long Đại, phu nhân tướng quân thì có thể làm gì ở trong quân doanh. Câu này được hỏi ngay khi tướng quân đại nhân vừa làm chuyện quan trọng với phu nhân nhà mình xong, đang thỏa mãn hài lòng, ôm phu nhân nhà mình mơ màng ngủ, nghe hỏi thế thì liền nhướn chân mày, cong môi nói: “Nàng có thể đọc sách này. Trong quân doanh chúng ta cũng có sách vở. Ví dụ như binh thư, lại ví dụ như…” Hắn cố ý kéo dài âm cuối, nói: “À, mà hình như cũng chỉ có mỗi binh thư là đọc được.”
An Nhược Thần cảnh giác nhìn đôi mắt lóa sáng của tướng quân, nhất định trong lời này có chứa thâm ý, “À, vậy tướng quân mượn cho em mấy cuốn binh thư đi.”
Long Đại không nói nổi. An Nhược Thần lại còn đáp câu cám ơn đầy ngọt ngào, rồi sau đó ngủ mất.
Hoàn toàn chẳng tò mò gì với các loại sách khác sao? Ngày hôm sau Long Đại dậy sớm đưa hai cuốn binh thư cho phu nhân nhà mình thật. Kết quả giữa trưa quay về, đúng là An Nhược Thần đang đọc sách, hơn nữa còn rất chuyên tâm. Lại còn tìm mấy điểm chính thỉnh giáo với hắn, đòi hắn giải thích chỗ chưa rõ.
Long Đại có phần thất vọng, sao nàng không ngại than phiền sách này đọc chán, tướng quân lấy thêm vài thứ gì đó đến xem chứ. Được rồi, Long Đại cảm thấy không hỏi cũng được, miễn cho việc hình tượng của hắn ở trong lòng nàng không đủ oai phong chính trực.
Long Đại nghiêm túc giảng giải binh pháp cho An Nhược Thần, trong đấy có rất nhiều câu chuyện chiến tranh, An Nhược Thần nghe mà phấn khởi, trước khi ngủ còn xin tướng quân kể tiếp nữa. Làm Long Đại phải thở dài: “Rốt cuộc ta cưới phu nhân gì đây?”
Mà các binh sĩ lại rất thật lòng đào càng nhiều hoa về. An Nhược Thần vừa sửa lại vườn hoa vừa thầm than, thật ra nàng đến đây là do chạy thoát thân, nhân tiện muốn phá giải án mật thám, chứ không phải là đến để làm thợ chăm sóc hoa.
Đêm đến, An Nhược Thần nhìn gương mặt say ngủ điển trai của tướng quân, thực sự rất muốn cắm mấy bông hoa lên đầu chàng. Nhưng cuối cùng vẫn không ra tay, nàng quyết định bao giờ quay về Long phủ ở kinh thành thì sẽ làm vậy sau. Ừm, nếu như nàng có thể theo chàng trở về thật.
An Nhược Thần chớp mắt, vùi mình vào lòng tướng quân. Trong mơ màng Long Đại siết chặt nàng, lẩm bẩm nói: “Ngủ ngoan nào, đừng đạp người nữa.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


