<!---->Tin Điền Khánh qua đời đã truyền về thành Trung Lan. Toàn thể mọi người trong lầu Tử Vân đều đau buồn xot xa, Tưởng Tùng hạ lệnh, để một toán binh sĩ lên Tú sơn tìm thi thể của hắn.
“Khi còn sống Điền đại nhân rất ân cần với Tề Chinh, quan tâm như đệ đệ vậy. Tề Chinh phải biết chuyện này.”
Cổ Văn Đạt rời đi. Tề Chinh nghe tin xong thì ngây người như phỗng, rồi sau đó cười nói: “Nói dối, Điền đại ca của ta võ nghệ cao cường, sao có thể mất được? Huynh ấy cũng đã nói, đợi bao giờ rảnh sẽ dạy võ cho ta. Huynh ấy còn nói, đợi ta học giỏi có bản lĩnh, khi trong quân của tướng quân muốn chiêu mộ, huynh ấy sẽ tiến cử ta…”
Cổ Văn Đạt nhìn cậu, không biết phải an ủi thế nào. Chỉ đành yên lặng nhìn cậu thiếu niên vừa khóc vừa cười. Tề Chinh cứ cười hoài, đến khi không cười nổi nữa thì dựa vào tường òa khóc lớn tiếng.
Đã tìm được thi thể của Điền Khánh, mà cũng trong lần soát núi đấy, các vệ binh còn tìm được một cỗ thi thể khác. Thi thể đã thối rữa, không nhận ra rõ hình dáng. Nha môn tạm định là thi vô danh.
Tiền Thế Tân tìm Mông Giai Nguyệt, đưa cho bà một phần án lục. Chính là vụ án xe ngựa phủ thái thú bị chặn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


