<!---->Lúc Long Đại quay về thì trời đã tối khuya. Hắn đến trước quân trướng nghe sĩ tướng báo chuyện, rồi lúc này mới về trướng ngủ của mình. Hắn cầm trong tay một khóm hoa đặt trong bát lớn. Đây là hắn thấy ở ven đường khi đi về. Hoa nở thật đúng lúc, màu sắc rực rỡ, chỉ một đóa nhỏ nhưng lại lớn lên thành một khóm, chập chờn trong gió, cánh hoa xòe ra, đi lại gần còn có thể ngửi thấy hương hoa nhàn nhạt.
Long Đại không biết loài hoa này tên gì, nhưng lại khiến hắn nhớ đến An Nhược Thần —— nếu không để ý thì rất dễ bỏ qua. Nhưng tới khi lại gần thật sự, thì sẽ phát hiện được điểm tốt đẹp.
Long Đại nhổ khóm hoa kia lên, vừa xoay người lại thì thấy vẻ mặt kỳ quái của binh tướng đi theo, vậy là dứt khoát ra lệnh mỗi người nhổ một bó, đưa về doanh.
“Chút chuyện nhỏ nhặt này mà còn phải hỏi hả?” Long Đại nghiêm mặt nói.
Không cần phải hỏi sao? Nhưng thật sự không hiểu mà. Chúng binh tướng không hỏi nữa, lại còn lo không đủ dùng, suýt nữa đã nhổ hết hoa trên sườn núi về rồi. Cả đám người mỗi người ôm một khóm hoa lớn, giục ngựa tung vó quay về, vô cùng lóa mắt. Sau khi về doanh thì mọi người tập trung hoa lại thành đống, thống nhất giâm cành nhân giống. Long Đại ôm khóm hoa của mình bình tĩnh chạy đi. Không có bình hoa lọ hoa, bèn tìm cái bát lớn để đặt. Xử lý quân vụ xong, lại hỏi động tĩnh hôm nay của An Nhược Thần, sau đó cầm bát hoa quay về trướng.
Lúc đến trước trướng thì có phần ngượng ngùng, hắn nghĩ đủ lý do trong đầu, rồi lúc này mới vén rèm lên.
Đi vào nhìn quanh, lo lắng vô ích rồi. An Nhược Thần đã gục xuống bàn ngủ.
Long Đại bước đi rất khẽ, đặt nhẹ bát hoa lên bàn. Lại nhìn An Nhược Thần, nàng vẫn chưa tỉnh. Gối lên khuỷu tay nằm nghiêng mặt, hàng mi dài in hai hàng bóng mờ cong cong lên mặt, chiếc mũi xinh xắn cùng bờ môi non mềm, có phần tú lệ yểu điệu.
Long Đại biết nàng nhăn mũi làm mặt quỷ có dáng vẻ thế nào, biết nàng cong khóe môi cười có dáng vẻ thế nào, dáng dấp yếu đuối mảnh mai có dáng vẻ thế nào, nhưng hắn biết kỳ thực nàng không hề yếu đuối.
Long Đại không kìm được cúi đầu nhẹ hôn lên trán nàng. Hắn còn biết ôm nàng là cảm giác gì, biết đôi môi nàng rất mềm, biết dáng vẻ lúc nàng cắn môi rất đáng yêu, còn biết khi nàng xấu hổ nhắm hai mắt thì hàng mi sẽ run rẩy. Đúng rồi, hắn còn biết tướng ngủ của nàng rất xấu, nửa đêm hay đạp người, hắn lên án nàng bạo hành, nàng lại không tin, cuối cùng miễn cưỡng nghĩ ra một lý do, nói có lẽ mình không quen ngủ chung với người ngoài.
Đây có thể là chuyện không quen được sao? Long Đại lại hôn lên trán nàng. Hắn cũng chỉ mới tập chung chăn gối với người ta, thế nhưng đâu có đạp nàng. Được rồi, may mà hắn không có tật xấu đẩy người đạp người trong mơ, nếu không đá đau nàng thì chẳng ai bồi thường được hắn một cô nương đáng yêu như thế này cả.
Càng nhìn càng yêu thích, lại còn chưa tỉnh. Long Đại nhìn gương mặt say giấc của An Nhược Thần, bỗng giật mình, ngắt hai bông hóa xuống, nhẹ nhàng cài lên tóc nàng. Thật đẹp. Lại hái mấy bông nữa cài lên. Phản chiếu như thế càng tôn lên gương mặt thanh tú. Đáng tiếc nửa bên đầu kia bị đè mất rồi, Long Đại vừa nghĩ ngợi vừa tiếp tục cài hoa lên đầu An Nhược Thần, vô tình cài hơn nhiều, đang định gỡ mấy bông xuống điều chỉnh lại, thì đột nhiên An Nhược Thần cử động.
Long Đại vội vã chắp tay sau lưng đầy nghiêm túc, khẽ ho mấy tiếng, An Nhược Thần mở mắt ra, thấy rõ người trước mắt thì ngạc nhiên vui mừng kêu lên: “Tướng quân, chàng về rồi.”
“Ừ.” Long Đại nghiêm túc, “Nghe nói nàng ăn tối rất ít.”
An Nhược Thần dụi mắt, vừa thức giấc nên giọng rất êm: “Em đang đợi tướng quân mà, ngộ nhỡ tướng quân về mà chưa dùng cơm, em sẽ ăn cùng tướng quân.”
Long Đại bật cười bóp lấy mặt nàng, mặt của nương tử nhà mình dễ bóp quá. “Ta ăn cơm rồi. Nàng đói không? Ta để bọn họ chuẩn bị ít thứ.”
An Nhược Thần vội lắc đầu, còn đang trong quân doanh, không thể để quân gia trễ nãi chính sự được. “Tướng quân, em có chuyện muốn thương lượng với chàng.” An Nhược Thần kéo Long Đại ngồi xuống.
“Ừ.” Long Đại ngồi xuống, hắn biết hôm nay An Nhược Thần đi gặp Lư Chính, hắn còn nghĩ phải uyển chuyển phê bình nàng thế nào, nhưng giờ nàng tự nói ra rồi, rất đúng lúc.
Quả nhiên An Nhược Thần nói chuyện đi gặp Lư Chính. Nàng kể lại hết chuyện mình nói với Lư Chính, rồi những chuyện Lư Chính giao phó nàng. Cuối cùng bảo: “Tướng quân, chàng nói đã phái Tưởng tướng quân về thành Trung Lan chủ quản, vậy có phải nguy hiểm đã qua, em có thể về rồi không? Ở đó còn rất nhiều chuyện phải làm, em muốn về.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)