<!---->Long Đại và An Nhược Thần đem thư của Mông Giai Nguyệt đi gặp Diêu Côn.
Diêu Côn ngẩng đầu hỏi: “Là khả nghi gì?”
“Việc này thì, trong thư không nói rõ, có điều nếu đã nói có khả nghi, thì sẽ cần thì giờ kiểm tra thực hư.”
“Con trai ta mất tích là thật sao?”
“Vâng.” An Nhược Thần thở dài.
“Như vậy không phải Tiền Thế Tân thì là ai? Nếu phu nhân ta đã viết thư này, ấy chắc hẳn cũng bị Tiền Thế Tân đe dọa, phải nghe theo ý hắn ta. Bà ấy không phải người yếu lòng, nếu không phải ta đang gặp nguy hiểm, thì sao bà ấy có thể như vậy?”
An Nhược Thần không phản bác được, đây đúng là sự thật, cũng đúng là không ai có thể khẳng định chắc nịch Diêu Văn Hải không ở trong tay Tiền Thế Tân.
“Đại nhân có tính toán gì không?” An Nhược Thần hỏi.
Mãi lâu sau Diêu Côn vẫn không đáp. An Nhược Thần định an ủi ông ta, nói: “Lúc trước tứ muội ta mất tích, ta cũng cho rằng rơi vào tay mật thám, nhưng cuối cùng muội ấy được trời cao phù hộ, gặp được người khác. Đại nhân cũng biết chuyện này đấy. Cho nên chuyện lệnh công tử mất tích, đại nhân chớ hoảng hốt, nên nghĩ xem phải làm gì tiếp mới đúng.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
