<!---->An Nhược Thần đến nha phủ thì bị đưa thẳng vào trong phòng.
An Nhược Thần cẩn thận quan sát, bên ngoài sương phòng có đến mấy nha sai canh giữ, có vẻ Bạch Anh muốn trông coi nghiêm ngặt đây.
Sau khi vào phòng, An Nhược Thần được a hoàn đỡ lên sạp mềm, để nàng ngồi dựa trên sạp nghỉ ngơi. Chỉ chốc lát sau Bạch Anh và Diêu Côn đến. Bạch Anh khách sáo đôi câu, miễn cho An Nhược Thần đứng dậy hành lễ, sau đó lại thuật lại một lần những lời Tiền Bùi nói, sau đó bảo: “Ta có vài câu hỏi phải hỏi cô nương.”
An Nhược Thần bình tĩnh đáp: “Mời Bạch đại nhân nói.”
“Tứ di nương Đoàn Thị ngươi từng vì chuyện tứ muội An Nhược Phương mất tích mà gây mâu thuẫn mấy lần với ngươi đúng không?”
“Đúng thế.”
Diêu Côn không nói gì. Mấy ngày qua Bạch Anh bới móc lỗi của ông ta quá nhiều, ông ta đoán nếu có thể, Bạch Anh cũng muốn nhốt luôn mình vào tù như An Nhược Thần.
An Nhược Thần nói: “Bạch đại nhân nói quá lời rồi. Dân nữ tuân thủ luật nghiêm ngặt, không hề làm bất cứ chuyện thương thiên hại lý nào. Tứ di nương có hiểu lầm với dân nữ, lại còn bị bệnh, bị nhốt vào đại lao, dân nữ đi thăm cũng là hợp tình hợp lý. Lúc vào ngục cũng làm thủ tục ghi tên theo quy định của nha môn rồi mới vào. Đại nhân kiểm tra là biết.”
Bạch Anh lại hỏi: “Lúc vào thăm, ngươi đã nói gì với Đoàn Thị?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)