<!---->Trong Tiền phủ, Hầu Vũ hỏi Tiền Thế Tân: “Cần gấp thế sao? Ta cứ có cảm giác không chắc chắn lắm.”
Hầu Vũ đang còn nghĩ phải xử lý thế nào thì Tiền Thế Tân cao giọng: “Đừng có quên phía Long Đằng, nay hắn ta liên tục thất bại, chính là ông trời giúp chúng ta. Đợi đến lúc hắn kịp phản ứng, lấy lại sức, thì thế cục nơi tiền tuyến đã thay đổi rồi, chỉ sợ chuyện sẽ có biến cố. Hơn nữa chờ hắn phái người đến thành Trung Lan đón An Nhược Thần, ắt hẳn sẽ có biến cố, cơ hội trong tay chúng ta lại ít đi mấy phần. Nhân lúc hôm nay còn có thể kéo chân hắn thì phải mau chóng động thủ.”
Hầu Vũ nghe vậy bèn vội vã gật đầu. Trong tay Long Đằng nắm binh quyền, một khi sát tướng trở lại thì sẽ là phiền toái lớn nhất. Hầu Vũ nói: “Được, ta sẽ đi bố trí Giang Hồng Thanh, nhất định sẽ khiến hắn ngoan ngoãn nghe theo.”
Hừng đông trên sông Tứ Hạ, nơi đường chân trời mơ hồ xuất hiện tia xanh lam, trời sắp sáng rồi.
Chu Sùng Hải điểm tướng xong, đang xin chỉ thị của Long Đại.
Dịch binh vừa rời đi, Long Đại cầm bốn phong thư lật qua một lần, trầm ngâm bảo: “Không có thư của nàng ấy.”
Chu Sùng Hải nghiêm túc gật đầu: “Đợi chúng ta bắt được Nam Tần, nói không chừng sẽ có.”
Long Đại đọc lướt mấy bức thư: “Cũng không nhắc tới tình cảnh của nàng ấy.”
Chu Sùng Hải gãi trán, vậy, tướng quân à, vẫn phải đánh nữa sao?
“Ta đã nói với nàng là sẽ phái người đi đón nàng ấy, nàng ấy nên biết ý ta, được hay không được thì cũng nên trả lời.”
“Có lẽ ý cô nương là im lặng chấp nhận.”
Long Đại không nói gì, lần nàng im lặng chấp nhận lúc trước là khi nàng âm thầm tổ chức người điều tra vụ án Lưu Tắc. Cô nương này tuyệt đối không có chuyện im lặng chấp nhận, tốt hay không tốt được hay không được, nàng đều đưa ra chủ ý cả. Nên nhất định phía nàng đang xảy ra chuyện.
Chu Sùng Hải suy nghĩ: “Tướng quân có cần phái người đi xem sao không?”
“Xem cũng vô ích.” Ngoại trừ chính hắn thì chẳng có ai áp chế được Bạch Anh cả. Nếu tốt, Bạch Anh mới có thể bảo vệ được An Nhược Thần, nhưng nếu không phải tốt, thì người khác đi cũng ngăn được quyết định của Bạch Anh. Hơn nữa, phái đại tướng đi là đã trái quân luật trong thời chiến, nếu là tiểu binh thì ngoài chuyển lời chẳng có gì hữu dụng cả.
Nên chỉ có để An Nhược Thần rời khỏi nơi đó mới yên tâm được. Nhưng Tôn chưởng quỹ cách nơi đó khá xa. Long Đại đặt bốn phong thư xuống bàn bên cạnh, đặt trên một phong thư khác. Phong thư bị đè đấy là do Lương Đức Hạo gửi đến, ông ấy nói nghe tin dốc Thạch Linh liên tục bại trận, bảo Long Đại đừng quá chú tâm vào sông Tứ Hạ, mau nghĩ cách giải quyết nguy tình ở dốc Thạch Linh. Ông ấy đề nghị Long Đại thả sông Tứ Hạ trước, tăng thêm trọng binh đến dốc Thạch Linh. Phía ông ấy cũng sẽ điều lệnh binh mã đến dốc Thạch Linh giải vây.
Có điều Long Đại không định nghe theo Lương Đức Hạo. Hắn có kế hoạch của mình. Công việc tấn công ở sông Tứ Hạ đã được sắp xếp, nếu chuyện Nam Tần và Đông Lăng liên thủ ở phía dốc Thạch Linh đã bị bại lộ, thì đó chính là thời cơ tốt để đánh mạnh vào sông Tứ Hạ.
Long Đại đứng dậy, sửa sang lại khôi giáp trên người. “Đi thôi”. Chiếm đóng sông Tứ Hạ, chiếm lĩnh quận Vũ An Nam Tần, lúc đấy hắn mới có cơ hội quay về Trung Lan đi đón An cô nương của hắn. Nhất định nàng không có cách gì để tự mình rời đi, nên mới đành dùng hạ sách ngã ngựa kia.
Trong giáo trường, hai mươi ngàn binh lính xếp hàng chỉnh tề, chia doanh phân đội cờ xí tung bay. Mười bốn vị tướng lĩnh đứng trước hình trận, tinh thần phấn chấn, thấy Long Đại giơ đao cưỡi ngựa chạy đến, chúng tướng đồng loạt nắm chặt tay, kỳ lệnh binh ở phía sau vẫy cờ, binh sĩ toàn danh gầm vang gào thét rung trời.
Long Đại giục ngựa nhảy lên điểm tướng đài, giơ trường đao lên, thét dài quát lớn: “Chiến!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)