<!---->Sáng sớm ngày hôm sau, Lục đại nương cùng Điền Khánh đến An phủ, theo như An Nhược Thần dặn dò, định lấy bài vị của Phạm Thị mẫu thân An Nhược Thần, cũng yêu cầu An Chi Phủ không được động đến mộ địa của Phạm Thị, đợi An Nhược Thần khỏe lên, sẽ đi mời người làm lễ cúng di chuyển phần mộ.
Kết quả trong An phủ rối lên rối xuống, Lục đại nương đi nghe ngóng, nói là từ sáng sớm a hoàn phát hiện không thấy phu nhân phòng bốn Đoàn Thị đâu, lúc này đang tìm khắp nơi.
An Chi Phủ đi ra thì gặp Lục đại nương, vô cùng khinh thường trước yêu cầu của bà, nói Phạm Thị là vợ quá cố của ông ta, là người An gia ông ta, còn An Nhược Thần đã ra khỏi tịch bạc, không liên quan gì đến An gia, không có quyền đưa bài vị Phạm Thị đi. Bố trí Phạm Thị thế nào, cũng là chuyện của An gia bọn họ, không liên quan gì tới người ngoài, An Nhược Thần không có quyền can thiệp vào.
Tóm lại là cậy mạnh một phen, thái độ tệ hại từ chối yêu cầu của Lục đại nương, An Chi Phủ mau chóng đuổi người: “Trong phủ ta còn có việc, cần phải tìm người, các ngươi về đi.” Rồi ông ta nhìn sang Điền Khánh, lại nói: “An Nhược Thần tưởng rằng mình leo cao là có thể chỉ trỏ vào chuyện của người ta, nhưng nàng ta đã sai rồi. Để vị quân gia tới đây, định hù dọa dân chúng bình thường như chúng ta sao?”
Điền Khánh không lên tiếng, Lục đại nương cũng rất bình tĩnh, không ồn ào cãi nháo với ông ta mà chỉ hỏi: “An lão gia muốn thế nào mới có thể đồng ý đây? Nếu không ngại thì cứ đưa ra điều kiện, bàn bạc với cô nương thử. Đại phu nhân đã được chôn cất nhiều năm, An lão gia quyết tâm quấy rầy bà ấy yên nghỉ, nhất định cũng đã có tính toán. An lão gia không để đại phu nhân trong lòng, vậy trả lại bài vị và hài cốt cho An cô nương thì sao? An lão gia cứ ra điều kiện đi, như thế sau này cả cô nương và An lão gia sẽ không gây nhau, tránh phiền hà.”
An Chi Phủ thất kinh, Lục đại nương và Điền Khánh cũng dừng bước.
Hộ viện kia nói mọi người chia nhau đi tìm Đoàn Thị, mấy người bọn họ đến viện tử ở phòng lớn, nơi đó trống trơn không ai ở, nghĩ chắc hẳn Đoàn Thị có thể nấp ở chỗ kia. Kết quả đến đó tìm, không những không có Đoàn Thị, mà ngay cả bài vị hôm qua Đàm Thị sai người đặt ở trong phòng mẫu thân An Nhược Thần khi còn sống cũng không thấy đâu.
Lục đại nương định hỏi nữa thì lại bị An Chi Phủ đuổi ra ngoài. Người gác cổng mời Lục đại nương ra ngoài, “Đại nương, thật sự hôm nay không thích hợp, có chuyện gì, ngày khác đại nương lại đến.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


