<!---->Hầu Vũ cũng không hẳn tin tưởng Tiền Bùi. Ai mà tin được một lão sắc quỷ bị lợi che mờ mắt chứ?
Nhưng cái tên mà mỗi một Giải tiên sinh đều đưa cho hắn để liên lạc lúc cấp bách, chính là Tiền Bùi. Thậm chí sau khi Đường Hiên bị bắt, Tiền Bùi lại có quyền quyết định sinh tử của hắn ta, khi Tiền Bùi nói ra mật hiệu kia để hắn nghe theo chỉ thị, Hầu Vũ đã cực kỳ kinh ngạc.
Người có quyền quyết định được sống chết của Giải tiên sinh, tức có thể trực tiếp bỏ qua Giải tiên sinh mà liên lạc với cấp trên. Hầu Vũ không hiểu tại sao lại là Tiền Bùi, hắn cũng không hiểu nổi Tiền Bùi có âm mưu gì. Tiền Bùi không muốn làm quan, cũng không muốn vất vả buôn bán làm ăn, lão ta chỉ thích đứng ở giữa bày mưu kế hơn, thích người khác cung kính sợ hãi nịnh nọt lão. Trong lòng lão già này có bệnh. Đây là kết luận của Hầu Vũ. Theo hắn thấy, Tiền Thế Tân ổn thỏa hơn cha hắn nhiều. Nên điều hắn không hiểu nhất là, nếu hai cha con họ Tiền đã làm cùng một chuyện, thế vì sao giấu giếm nhau chứ.
Có điều cũng chả liên quan gì tới hắn cả. Hắn chỉ cần hoàn thành xong chuyện, nhận được tiền, nửa đời sau vàng bạc đầy nhà giàu sang nổi tiếng không cần phải nhìn sắc mặt bất cứ ai nữa, thậm chí có rất nhiều người còn phải nhìn sắc mặt của hắn. Hắn không chỉ là một nha đầu như thế này, là Diêu Côn đã sai với hắn, trong suốt mấy năm qua, rõ ràng hắn là người làm việc tốt nhất, nhưng khi cất nhắc mãi luôn là kẻ khác.
Hầu Vũ y theo Tiền Bùi dặn mà quay về nha môn, đợi Tiền Thế Tân.
Đúng là trong thành này có không ít mật thám ẩn nấp, Hầu Vũ cảm thấy mình là người biết nhiều nhất, theo như dặn dò, hắn sẽ là người liên lạc của vài ba người, nếu Giải tiên sinh xảy ra vấn đề gì, mấy người kia phải liên lạc với hắn, do hắn truyền tin. Còn hắn, cần phải đi tìm người liên lạc của hắn —— Tiền Bùi.
Nay hai cha con Tiền gia lại còn muốn thông qua một người ngoài là hắn để chuyển lời, đúng thật là châm chọc.
Tiền Thế Tân bàn bạc rất lâu với Diêu Côn rồi mới ra ngoài, còn đi xem thi thể, hỏi ngỗ tác. Lúc Tiền Thế Tân rời đi thì tâm tình vô cùng nặng nề. Thủ đoạn của hung thủ rất độc, nhưng cũng vô cùng bình tĩnh. Kiếm đầu tiên chém vào cổ, bảo đảm đối phương không thể kêu cứu, mà cũng không có khả năng sống. Lực của hung thủ quá lớn, chỉ một kiếm đã gần như cắt đứt yết hầu. Ngỗ tác cảm thấy hung thủ hẳn là nam tử, nhưng lại nghe thấy nhân chứng trông thấy tận mắt hung thủ bảo dáng vẻ hình như là nữ, thế là ngỗ tác lại sửa lời bảo không thể từ vết thương mà kết luận người hành hung là nam hay nữ được.
Tiền Thế Tân đã trông thấy Hầu Vũ, Hầu Vũ nháy mắt với hắn, thế là Tiền Thế Tân mới thuận miệng hỏi nha sai đi theo bên mình là trong đêm qua có những người nào đang tuần tra thì gặp phải hộ viện Tiền gia, rồi sau đó cùng đuổi bắt phạm nhân. Nha sai kia nói không rõ lắm, chợt thấy Hầu Vũ thì nói: “Người nào tuần tra, Hầu nha đầu là người biết rõ nhất, đại nhân có thể đi hỏi ngài ấy.”
Tiền Thế Tân đi qua theo hướng nha sai chỉ, cùng thi lễ với Hầu Vũ.
“Vì sao lại ra tay với cha ta?” Lão đầu đã chết là một thế thân, quá rõ ràng.
“Đại nhân có thể đi hỏi Tiền lão gia mà?” Hầu Vũ giả vờ không biết.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
