<!---->Dĩ nhiên không thể nói là “đã sớm bảo bà ta bị điên” được rồi. An Chi Phủ chỉ đành xin lỗi bồi tội, lại còn bảo An Bình gọi Đàm Thị tới, để Đàm Thị dẫn bà tử kéo Đoàn Thị ra ngoài, giáo huấn bà ta một trận.
Tiền Bùi khoát tay cản Đàm Thị lại, “Bà ấy bị bệnh rồi, đánh thì có ích gì. Làm ầm bệnh sẽ càng thêm nặng, không tốt đâu. Đừng quản bà ấy nữa, để bà ấy đi nghỉ đi.”
Đàm Thị nhìn An Chi Phủ, thưa một tiếng rồi đi xuống.
Đoàn Thị bị đánh nhưng chẳng hề kêu la, cũng không giãy giụa né tránh, thậm chí bà ta còn không thèm nhìn lấy Đàm Thị, cứ như chẳng hề có gì xảy ra, quay mặt đi tiếp tục nhìn cây.
“Đồ thứ nữ nhân điên khùng này…” Đàm Thị chỉ vào bà ta, muốn mắng mà mắng không nổi, đối với một người không hề có phản ứng gì thì đúng là có mắng cũng vô dụng. Nhưng dù gì thì chuyện này cũng đã xảy ra. Đàm Thị đang định để bà tử ra tay, tỏ vẻ trừng phạt thì An Nhược Hi chạy đến.
“Mẹ ơi.” An Nhược Hi nghe được chuyện thì vội chạy đến xem. Đánh Tiền Bùi, thực sự là khiến người ta hả hê, nhưng An Nhược Hi cũng sợ rằng chuyện này sẽ dẫn đến hậu họa, không biết phải làm thế nào. An Nhược Hi kéo Đàm Thị sang một bên khuyên, nói tứ di nương có bệnh, đánh bà ta thì có thể được gì chứ, đến khi ấy bệnh điên càng nặng hơn, ầm ĩ trong nhà không ai được yên, cha mà trách tội xuống thì sẽ không tốt. Hơn nữa Đàm Thị mới được phù chính, nếu bắt đầu trách phạt phòng của ông ấy, truyền ra ngoài sẽ không dễ nghe. Còn nữa, chuyện ngày hôm nay quan trọng không phải là xử lý tứ di nương, mà là thăm dò tâm tư của Tiền lão gia.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
