<!---->Một lúc lâu sau, rốt cuộc Đàm Thị cũng mở miệng: “Thế này đi, để ta và lão gia nhà ta bàn bạc đã.”
Tim An Nhược Hi như rơi xuống vực. Bà mối Trần cũng ngẩn người, nói: “Cái này, không phải hôm trước An lão gia đã quyết định rồi ư.”
Đàm Thị cười nói: “Đúng là lão gia nói đồng ý kết thân, nhưng có thể kết thân hay không thì phải nhìn sính lễ thành ý.”
An Nhược Hi căng thẳng tới mức cắn môi. Còn bà mối Trần đã hiểu ý: “Phu nhân cảm thấy có gì không hợp thì xin cứ nói. Tôi sẽ về nói lại với Tiết phu nhân, để bà ấy suy nghĩ lại.”
Đàm Thị cười đáp: “Thật ra cũng chẳng có gì, chỉ là mấy thứ lễ này có hợp hay không, cũng phải xem ý của Tiết phu nhân đã. Còn phía ta, cũng sẽ bàn bạc lại với lão gia.”
Bà mối Trần đã mai mối lâu năm, đương nhiên cũng biết tâm tư của Đàm Thị. Nhất định là bà ta chê sính lễ ít rồi, nhưng nếu nói thẳng thì lại sợ Tiết gia mất hứng, mà không tranh giành thì lại không cam lòng, nên mới nói lời này, để sau này còn có đường sống.
Bà mối Trần vội phụ họa: “Cũng đúng cũng đúng, chuyện này cần phải bàn bạc với An lão gia. Vậy để tôi về báo lại với Tiết phu nhân, chờ tin tức của phu nhân.”
Ngoài cửa sổ, hai vai An Nhược Hi sụp xuống, nàng ủ rũ cúi đầu bỏ đi. Trong lòng khó chịu, nhưng tiếc nỗi không có ai để giãi bày.
Bà mối Trần đi rồi, cả ngày hôm đó cũng không quay lại. Đàm Thị cả ngày bận rộn chuyện vụn vặt trong phủ nên An Nhược Hi không có cơ hội nói chuyện với bà, hơn nữa An Nhược Hi cũng không biết mình có thể nói được gì. Nàng đã xem qua danh sách sính lễ, cảm thấy đã tốt lắm rồi, nhưng chỉ là bản thân nàng cảm thấy đều vô dụng. Tất cả đều còn phải xem ý của cha mẹ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


