<!---->Tiết Tự Nhiên thong dong đáp: “Vẫn chưa nghĩ xong.”
An Nhược Hi bắt đầu khuyên: “Thật ra thì, nghĩ nhiều quá cũng chưa chắc đã tốt.” Nói xong câu này thì dừng lại, nhưng không biết vì sao nghe cứ như bắt bẻ trách cứ hắn vậy, vội vàng thêm, “Ý ta là, suy nghĩ nhiều dễ nhức đầu, còn ảnh hưởng đến sức khỏe nữa.” Có điều lại như đang chê người hắn không khỏe, vậy là lại bổ sung, “Thật ra chính là muốn nói, gặp phải thời cơ tốt thì nên nắm chắc.”
Tiết Tự Nhiên trợn mắt nhìn nàng.
An Nhược Hi cúi đầu nhìn cạnh bàn, nàng nói không hay, đợi nàng suy nghĩ thêm đã.
Thời cơ tốt, nên nắm chắc ư? Cô nương này còn thật biết tự khen mình đấy nhỉ. Tiết Tự Nhiên nói: “Cô nói xem, ta lấy cô thì có gì tốt?”
“Nhiều lắm, để ta tính đã.” An Nhược Hi tranh thủ thời gian cho mình.
Tiết Tự Nhiên không để ý đến nàng, tự mình nói tiếp: “Nhưng cái xấu thì ta lại nghĩ được mấy điều. Ví dụ như có An lão gia là cha vợ, sau này bị quấn lấy cầu tiến, quả thực rất đáng ghét. Rồi ví dụ như đắc tội Tiền Bùi, gây tai họa rước phiền phức. Còn cả danh tiếng của An gia cô ở bên ngoài…” Hắn dừng lại, nhấn mạnh, “Ý ta nói là danh tiếng không tốt.” Dừng lại rồi bổ sung thêm, “Dĩ nhiên, hình như nhà cô cũng không có danh tiếng gì tốt cả.”
An Nhược Hi tiếp tục cúi thấp đầu không lên tiếng, người ta nói cũng không sai, không phản bác được.
“Tóm lại, người trong nhà cô khó giữ được mồm miệng quá nhiều, nhà ta kết thông gia với nhà cô, còn không phải để mấy bà thím ba hoa thêu dệt lời ong tiếng ve à, sau này còn biết đặt chân ở thành Trung Lan thế nào nữa?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
