<!---->Giọng Tề Chinh run run, câu chữ lộn xộn: “Đồ, đồ ăn… Còn cả đầu bếp…”
“Đừng vờ vịt nữa.” Kẻ kia thấp giọng hung ác nói: “Điểm Thúy lâu, ngươi đã nghe được những gì rồi?”
Tề Chinh nhìn Lục đại nương đau đớn giãy giụa không phát ra được âm thanh nào, vì cổ bị siết chặt mà mặt xanh mét, đau lòng suýt nữa chực khóc, cậu nghẹn ngào nói: “Ta muốn đi nhìn các cô nương, nghe nói cô nương ở chỗ đó rất đẹp, nhưng chưa kịp thấy gì đã bị người ta phát hiện, nên ta mới chạy.”
Kẻ kia cười lạnh, trong phút chốc gã lấy thanh chủy thủ ra, vung tay lên, cắt mất một lọn tóc của Lục đại nương, nói: “Nếu còn không trả lời cho đàng hoàng thì thứ tiếp theo sẽ cắt chính là tai bà ta, còn nếu không được nữa, thì sẽ là mắt…” Vừa nói vừa gác thủy chủ lên mặt Lục đại nương, dán cạnh lỗ tai.
“Không không không…” Tề Chinh hoảng hốt giậm chân khua tay, nôn nóng tới độ không nói được gì, đau khổ như đứng trên cầu lửa, nước mắt cuối cùng cũng trao ra, bịch một tiếng cậu quỳ xuống: “Đại gia đại gia, cầu xin ngài, ta thật sự không nghe được gì hết, còn chưa tới thì đã bị phát hiện rồi. Câu nào ta nói cũng là thật cả, ai cũng hỏi ta có nghe được gì không, nhưng ta thực sự không nghe được gì hết. Ta còn đang chuẩn bị đi gặp An cô nương, nói với nàng ta là ta không nghe được gì hết…”
Đầu óc Lục đại nương kêu ong ong, Tề Chinh đang làm gì vậy, vì sao phải đưa cô nương vào, tình hình này chỉ e bà không sống được, thằng bé không mau trốn đi, vì sao lại còn kéo cả cô nương vào?
Tề Chinh gào khóc, nước mắt nước mũi tùm lum, vừa khóc vừa quỳ bò đến kẻ kia: “Đại gia, ngài hãy tin ta, ta thật sự không nghe thấy gì cả. Còn nếu không ngài cứ một đao đâm chết ta đi, diệt khẩu ta rồi sẽ yên tâm hơn, ngài thả đại nương ra đi. Đại nương không biết gì cả, là An cô nương tìm ta…”
Lục đại nương nghe mà chẳng rõ, bà cảm thấy mình đang liều mạng giãy giụa, thế nhưng đã chẳng còn sức lực nào, trước mắt bà biến thành màu đen, giọng của Tề Chinh như từ nơi xa vang vọng, không chân thực tí nào, lòng bà như lửa đốt, không muốn cô nương bị lộ, không muốn phá đại kế diệt địch…
Tề Chinh khóc lóc túm lấy chân kẻ kia, dập đầu khóc không thành tiếng.
“An cô nương nói với ngươi thế nào?”
Kẻ kia lạnh lùng hỏi. Thật ra Tề Chinh nghe được gì không quan trọng, vì đã không kịp nữa rồi, không ngăn được Tề Chinh trước khi vào thành, mà bây giờ chắc chắn tin tức nó nghe được đã nói với không ít người. Quan trọng nhất là, gã biết những người đó là ai.
Kẻ kia lạnh nhạt đáp: “Ngươi nói đi rồi ta mới thả bà ta.” Gã thoáng thả lỏng lực tay túm cổ Lục đại nương, dời chủy thủ đi, tỏ vẻ có thành ý.
Tề Chinh nhìn động tác của gã, bèn nói: “An cô nương nói, nhất định Tiền lão gia sẽ đến quận Mậu, bảo ta dọc đường tìm khách điếm tửu lâu tốt nhất, nhất định có thể tìm được lão.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
