<!---->Long Đại nhíu mày: “Ta có rắc rối ư?”
Lương Đức Hạo nói: “La thừa tướng tiến cử trưởng sứ Bành Kế Hổ của hắn đảm nhận tuần tra sứ, Bành đại nhân vốn là lại quan giám sát, cũng coi như thích hợp, hoàng thượng để bọn ta bàn bạc, nếu không có dị nghị gì khác thì sẽ chọn hắn. Nhưng hôm đó Bành Kế Hổ đến phủ ta thăm viếng, hỏi thăm rất nhiều chuyện về ngươi và Long gia. Nghe ý thì xem ra, La thừa tướng cố ý nhân cơ hội này để xử lý ngươi đấy. Ấy vậy mà ngươi cứ khư khư giữ thóp lớn.”
Long Đại cười: “Ta thì có thóp gì chứ?”
“Ngươi để trong nhà chuẩn bị hôn sự cho ngươi, lại để nhị đệ ngươi tìm ngự sử đại phu Tạ đại nhân đến tiến môi cho ngươi, Tạ đại nhân vốn cùng quản lý sự vụ chung với La thừa tướng, La thừa tướng vẫn luôn phòng bị, hành động lần này của ngươi làm La thừa tường suy nghĩ rất nhiều, cứ mải đoán xem ngươi có thâm ý khác không. Bành đại nhân mới dứt khoát hỏi ta, Long tướng quân với Tạ đại nhân thân thiết như thế, rốt cuộc có quan hệ gì?”
Long Đại cong môi, không giải thích.
Lương Đức Hạo lại tiếp: “Còn cả thân phận vị phu nhân tương lai kia của ngươi nữa, thế mà lại là con gái thương nhân.” Lương Đức Hạo trừng mắt với Long Đại, “Nói ngươi đấy, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì thế hả? Trong kinh thành có rất nhiều cô nương, vậy mà ngươi chẳng để vào mắt một ai cả, nhưng mới đến biên cảnh thành nhỏ đó là gặp được người trong lòng rồi ư? Tin tức này lan truyền khắp triều, người người đều đàm luận, đều đang suy đoán thâm ý trong đó.”
Long Đại hờ hững đáp: “Các vị đại nhân tất bật bận rộn, khổ cực vất vả, nhưng vẫn có thể tán gẫu náo nhiệt như trên phố phường, thả lỏng như thế cũng không tệ.”
Lương Đức Hạo tức giận: “Đừng có đổi chủ đề, đang nói chuyện chính với ngươi đấy. Ngươi rời kinh thành đã hơn nửa năm, là vì chiến sự biên giới, nay chiến sự đã đến lúc gấp rút, biên giới nguy hiểm trùng trùng, tình thế không rõ, nhưng ngươi lại cùng con gái thương nhân qua lại với nhau, đấy là chuyện loạn quân dâm doanh đấy. Tự ngươi nói xem, đây không phải là thóp lớn thì là gì? Những người kia vốn đã không vừa mắt ngươi rồi, chư quan lúc nào cũng muốn chỉnh Long gia các ngươi còn đang cười trộm đấy.”
“Bất kể là ai, tóm lại Sử Nghiêm Thanh không có bằng chứng, không nói rõ ràng. Đông Lăng và Nam Tần đẩy chuyện này lên Đại Tiêu chúng ta, chúng ta muốn giải thích cũng không thể. Cho dù suy đoán của Sử Nghiêm Thanh là đúng, nhưng chúng ta không điều tra ra được chân tướng, chỉ có thể gánh tiếng oan này. Dù là Nam Tần hay Đông Lăng, bên nào cũng đem binh đánh Đại Tiêu ta, xuất quân có tiếng. Chuyện này thì cũng không sao, Sử Nghiêm Thanh không dọn dẹp được cục diện kia đã đủ tệ hại lắm rồi, nhưng ngươi lại còn đón về mật sứ do hoàng đế Nam Tần âm thầm phái đi, sau đó chết trong phủ Diêu thái thú. Ngươi cảm thấy Sử Nghiêm Thanh gánh tội một mình cô đơn quá, nên ngươi cũng muốn góp vui hả?”
Long Đại không nói lời nào, dĩ nhiên hắn biết chuyện rất nghiêm trọng.
“Khi đó ta đã lên đường rồi, lúc nhận được tin thì đã chậm. Trong cung dùng bồ câu truyền tin cho ta, yêu cầu ta nhất định phải tra rõ chuyện hai quận, giám sát cuộc chiến tiền tuyến. Nhất là phải tra rõ liên hệ giữa ngươi với những chuyện này.” Lương Đức Hạo cau mày nói, “Nếu không phải ta tới, quả thật ngươi sẽ có rắc rối lớn đấy.”
Trái lại Long Đại chẳng hề hoảng hốt, chắp tay hành lễ: “Đa tạ đại nhân.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
