<!---->Lục đại nương vừa về lầu Tử Vân thì lập tức đi gặp An Nhược Thần.
An Nhược Thần nghe tin mà kinh hãi, “Không những thăm dò được gì mà còn bị lộ, phải trốn về ư?”
“Đúng thế.” Lục đại nương thuật lại đầy đủ lời Tề Chinh nói, nhắc đến đoạn cấp bách thì không khỏi đau lòng. Tề Chinh vẫn mới là đứa trẻ chưa lớn, Lý Tú Nhi cũng chỉ là một nữ tử yếu đuối tay trói gà không chặt, trong hiểm cảnh như thế mà hai người họ có thể trốn về lại không bị phát hiện gì, thật đúng là vô cùng may mắn.
“Tôi đã hỏi kỹ rồi, không có ai đuổi theo đến thành Trung Lan, nhưng bọn họ lại ở chung khách điếm với Tiền Bùi, vì để tiện thăm dò mà có tiết lộ mình mở tửu lâu ở quận Bình Nam. Tuy nói dối là tỷ muội họ mở tửu trang, nhưng chỉ cần Tiền Bùi có lòng điều tra, nhất định có thể đoán ra chính là tửu lâu Chiêu Phúc.” Lục đại nương sốt ruột, “Cô nương à, chúng ta phải nghĩ cách thôi, không thể để Tiền Bùi làm hại mấy người Tề Chinh được.”
An Nhược Thần trầm ngâm suy nghĩ: “Nếu đã không nghe được gì thì ắt hẳn Tiền Bùi cũng sẽ không tùy tiện ra tay. Lỗ mãng hành động chỉ càng gia tăng cơ hội bại lộ, Tiền Bùi không ngu đến thế. Đừng thấy lão liều lĩnh không có đầu óc không để ý hậu quả muốn làm gì thì làm, thật ra lão ta cẩn thận lắm đấy.”
Lục đại nương nói: “Nhưng ngộ nhỡ Tiền Bùi cho rằng Tề Chinh nghe được gì đó thì sao, cũng sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy.”
“Đúng là như thế. Cho nên, đưa Tề Chinh đến lầu Tử Vân ở hai ngày.”
Lục đại nương mới bảo: “Nhưng đây không phải là kế hoạch lâu dào, bảo vệ thằng bé chỉ được một thời gian, dù sao nó cũng phải ra ngoài, hơn nữa, cả Tú Nhi cô nương và Triệu lão bản còn ở ngoài, Tiền Bùi cũng có thể ra tay với các nàng.”
“Tại sao Tiền Bùi lại ra tay? Là vì diệt khẩu. Nhưng miệng đã mở, tin cần truyền cũng đã truyền ra, không cần thiết phải diệt khẩu.” An Nhược Thần nói: “Chuyện này phải làm nhanh, trước khi Tiền Bùi tra ra được là Tề Chinh nghe lén thì phải đưa Tề Chinh về. Có lẽ Tiền Bùi đang trên đường quay về rồi đấy. Một khi lão ta vào thanh, điều tra được đúng là tửu lâu Chiêu Phúc phái người ra ngoài nếm đồ ăn tìm đầu bếp, vậy nhất định trong lòng lão sẽ rõ chuyện gì đã xảy ra. Nếu lão hỏi thăm tiếp nữa biết Tề Chinh đã vào lầu Tử Vân, như thế lão sẽ không làm gì cả. Bởi vì chuyện ta nên biết đã biết, lão ra tay với bất cứ ai ở tửu lâu Chiêu Phúc đều là tìm đến rắc rối.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

