<!---->Suốt mấy ngày liên tục, An Nhược Thần chỉ xem xét hồ sơ của mười bảy năm trước. Hôm đó nghe nói Tề Chinh và Lý Tú Nhi đã về, nàng liền dẫn Xuân Hiểu ngồi xe ngựa đến Tiết gia.
Còn Lục đại nương lại nhân lúc này đến tửu lâu Chiêu Phúc dò la tin tức.
An Nhược Thần và Tiết phu nhân hàn huyên mấy câu, hỏi về thái độ của An gia, tiến triển sự tình cùng tình hình của Tiết công tử. Tiết phu nhân đáp từng câu một. Sau khi nghe xong An Nhược Thần lại nghĩ ngợi một hồi, nói muốn trò chuyên đôi ba câu với Tiết công tử.
Trước mặt người ngoài dĩ nhiên Tiết phu nhân luôn nể mặt con trai, không phản bác câu gì, chỉ sai người dâng trà điểm tâm lên rồi lui ra ngoài.
Cuối cùng trong phòng chỉ còn lại hai người Tiết Tự Nhiên và An Nhược Thần. Tiết Tự Nhiên hỏi thẳng: “Muốn làm gì hả? Muốn làm mai cho muội muội cô ư? Không phải lần trước đã nói rồi sao?”
An Nhược Thần nói: “Ta có vụ án cũ của mười bảy năm trước, muốn mời Tiết công tử âm thầm hỏi thăm giúp ta.”
Tiết Tự Nhiên trợn mắt nhìn nàng: “Cô tưởng cả vùng đất này là địa bàn của An Nhược Thần cô đấy ư? Muốn sai ai thì sai người đấy Thái thú đại nhân vẫn chưa chết đâu.”
“Sao công tử lại nói thế. Ta chỉ là dân thường, sao có thể so sánh với thái thú đại nhân được chứ. Hơn nữa, ta đâu phải sai công tử, là ta đang nhờ công tử kia mà.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

