<!---->Tên côn đồ ở bên dưới vẫn quát to, Tề Chinh thấy còn có hai tên khác cũng đang vội chạy về phía này. Trong phòng Tiền Bùi vang lên tiếng ghế dịch chuyển, ắt hẳn có người đứng dậy.
Trong chớp mắt ngắn ngủi, tóc gáy toàn thân Tề Chinh dựng đứng, mồ hôi lạnh thấm ướt cả lưng. Trong đầu cậu trống rỗng, mọi hành động chỉ dựa theo bản năng. Cậu trèo về như chú khỉ con, nhanh chóng nhảy vào lại cửa sổ phòng bên. Đang định chui vào trong thì nghe thấy tiếng cửa sổ phòng Tiền Bùi mở, có một người ló đầu ra kiểm tra.
Tề Chinh lao ra hành lang, chạy nhanh xuống dưới lầu. Trong phòng Tiền Bùi có côn đồ vọt ra, giơ tay suýt nữa đã túm được cổ áo của Tề Chinh.
Tề Chinh vắt chân lên cổ mà chạy, nhảy lên cầu thang bám lấy tay vịn trượt xuống, được nửa đường thì trông thấy một cô nương đang dẫn khách lên lầu, đối phương bị cậu làm cho giật mình sửng sốt, cậu vươn tay ra kéo một cái, mượn lực trượt xuống, xé rách xiêm áo trước ngực cô nương một mảng lớn.
Cô nương kia hét lên đầy thất thanh, bị kéo làm nàng đạp hụt hai bậc cầu thang, suýt nữa đã trật chân, phải ôm ngực mới đứng vững được, tiếng hét chói tai như phá vỡ trần nhà. Nhất thời người xung quanh rối loạn lu bù cả lên, hết mấy cô nương bị xô ngã trên cầu thang làm côn đồ đang truy đuổi Tề Chinh bị chặn đường, chỉ đành lớn tiếng mắng chửi: “Bắt tên tiểu tử kia lại!”
Tim Tề Chinh đập nhanh hơn, trượt xuống cầu thang lại xô ngã tiểu nhị bưng khay đựng đồ ăn, thuận tay vơ lấy bát đậu hủ ngâm dầu hắt xuống đất, một tên côn đồ xông đến giẫm trúng bãi dầu, trượt chân ngã xuống, bổ nhào lên bàn bên canh. Tiếng la hét cùng tiếng bát vỡ thay nhau vang lên.
Tề Chinh không dám mà cũng không kịp ngoái đầu nhìn, hất đồ xong thì lập tức cắm đầu chui vào đám người, tính chạy ra cửa.
“Chạy đi đâu!” Một tên đô con sải bước lớn đứng chặn ngang nơi cửa chính quát to.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
