Nữ tử nhẹ nhàng thở ra, may mắn không bị trói chặt, vừa nãy nàng còn nghĩ rằng lại bị trói nha, xoay chuyển ánh mắt, nữ tử nhìn ra ngoài cửa, vụng trộm mở cửa, thấy có người đi tới, lại lùi đầu về, đóng cửa lại.
Mộc Vi Ngưng sẽ tự trách chính mình, thấy nàng tâm tình cũng không tệ, nên Mộc Hi Ngôn không có tiếp tục nói hết, nhìn Thượng Quan Dương ngồi ở một bên thờ ơ giống như người ngoài cuộc. liền hỏi: "Tỷ tỷ, hắn là?"
"A..., hắn là Thượng Quan Dương, mấy ngày nay hắn đều đi chung với ta, vân du các nước, muốn ta mở mang tầm mắt, tỷ tỷ xông xáo bên ngoài, không người đáng tin cậy, cũng không thể tuỳ tiện rời đi a." Mộc Vi Ngưng nghiêng đầu nhìn Thượng Quan Dương, thấy hắn không có bất kỳ biểu tình gì, vẻ mặt lạnh nhạt trước sau như một, nhẹ giọng nói, chỉ là nói ra tên của hắn, không có để lộ ra cái khác.
"Tỷ tỷ, tỷ cùng hắn?" Mộc Hi Ngôn nhìn Thượng Quan Dương một cái, vừa thấy liền biết hắn là người không đơn giản, sao lại có thể có lòng tốt giúp đỡ tỷ tỷ như vậy a? Chẳng lẽ có âm mưu gì? Đúng rồi, hắn vừa mới nhắc tới Yên nhi, chẳng lẽ hắn có quan hệ gì với Yên nhi sao?
Mà lúc này Ly Yên không hiểu vì sao lại đột nhiên hắt hơi một cái, thầm nghĩ chắc là có người nào đang mắng nàng? Hay là kẻ nào núp trong tối lại tính kế nàng?
"Có người chửi?" Lăng Dạ Vũ kích động lặp lại, sau đó không đợi Ly Yên trả lời liền nói tiếp: "Nếu để cho ta biết người nào đang mắng Yên nhi của ta, ta nhất định bắt hắn đến trước mặt nàng, rút gân lột da." ( ôi~,~ a dễ thương như cnit ấy )))
"Được, không lắm mồn nữa." Ly Yên cười nói như vậy, nhưng trong lòng vẫn có chút ngọt ngào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


