"Khụ khụ." Lăng Dạ Vũ thấy hai người Mộc Hi Ngôn và Cung Y Cầm đang ôm nhau giảng hoà hoàn toàn không chú ý đến bọn họ đã đến đây, liền lên tiếng nhắc nhở bọn hắn.
"A, Ly Yên muội đã đến rồi?" Ý thức có người, Cung Y Cầm vội vàng từ trong lòng Mộc Hi Ngôn lui ra, trên mặt mang theo màu hồng nhàn nhạt quay đầu nhìn Ly Yên cùng Lăng Dạ Vũ.
"Yên nhi." Mộc Hi Ngôn lại mặt không đổi sắc buông Cung Y Cầm ra, nhìn thấy Ly Yên liền gọi, tiếp theo lại gật đầu cười với Lăng Dạ Vũ, khôi phục lại bộ dáng thi sĩ thanh nhã.
"Ca." Mộc Hi Ngôn bỗng nhớ tới cái gì, sắc mặt liền thay đổi nói: "Yên nhi, ngày hôm qua huynh gặp được tỷ tỷ rồi."
"Ca gặp tỷ tỷ rồi hả?" Ly Yên kinh ngạc hỏi: "Bây giờ tỷ tỷ như thế nào?" Cũng đã một thời gian rồi nàng chưa gặp tỷ tỷ, tuy vẫn có người liên tục báo cáo với nàng về tình hình của tỷ tỷ, nhưng mà trong lòng vẫn cực kỳ lo lắng, không biết tỷ tỷ hiện tại như thế nào? Có phải đã buông xuống được quá khứ rồi không?
"Tỷ tỷ có Thượng Quan Dương ở bên cạnh, bây giờ tỷ ấy rất tốt, huynh nghĩ người không được ổn hẳn là muội mới đúng?" Nghĩ đến nụ cười sáng ngời của Mộc Vi Ngưng lúc rời đi, Mộc Hi Ngôn biết hiện tại Mộc Vi Ngưng rất khá, trước giờ hắn chưa từng thấy tỷ ấy cười tươi như vậy, hắn cũng hi vọng Mộc Vi Ngưng có thể sẽ luôn như vậy, trở nên càng kiên cường, càng thành thục.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
