Vẻ mặt Mộc Hi Ngôn đau khổ, thần tình u oán, cô nương này sao lại thế này a? Nói chuyện chỉ nói một nửa, làm cho người ta sốt ruột a.
Thượng Quan Dương nhìn Mộc Vi Ngưng, trong đôi mắt đen nổi lên chút ý cười, sợ rằng nàng còn không biết chính mình phạm phải cái "chuyện tốt" gì a!
"Cô nương, ngươi nói hết lời a! Ta cùng với ngươi không cừu không oán, ngươi cũng đừng hại ta a!" Mộc Hi Ngôn ai oán nói với Mộc Vi Ngưng, ánh mắt mang theo chút cầu xin.
Mộc Vi Ngưng nhéo nhéo mi, vô tội hỏi: "Hại ngươi? Ta khi nào thì hại ngươi hả?" Hơn nữa ngươi là đệ đệ ruột của ta, ta làm sao có thể hại đệ a?
Sắc mặt Cung Y Cầm âm trầm, trong ngực tỏa ra lửa giận, hung hăng trừng mắt nhìn Mộc Hi Ngôn.
"Cầm nhi, ta thật sự không biết nàng ta, ta cùng nàng ấy không có quan hệ." Mộc Hi Ngôn vội vàng giải thích với nàng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)