“Báo cho em một tin tốt, bà chủ Mãn Nguyệt chịu bán vải cho chúng ta rồi.” Mặc dù thiết kế của cô vẫn chưa giao cho bà chủ Mãn Nguyệt, nhưng Tô Dữu tự tin bà ấy nhất định sẽ thích.
Hai mắt Tô Chiêu Chiêu sáng rực, vỗ tay như mèo con: “Chị giỏi quá! Em biết ngay chị nhất định sẽ mua được mà!”
Có một cô em gái lúc nào cũng tung hô mình, Tô Dữu rất khó để không lâng lâng.
“Bà ấy bảo chị thiết kế cho bà ấy một bộ quần áo, em xem thử thế nào, góp ý cho chị với.” Tô Dữu mở iPad lên.
Tô Chiêu Chiêu chớp chớp mắt: “Kiểu dáng này có hơi khoa trương không ạ?”
Tô Dữu thiết kế một bộ sườn xám họa tiết da báo, xẻ tà đến tận gốc đùi. Đối với một cô gái ngoan ngoãn như Tô Chiêu Chiêu, cách ăn mặc này quá táo bạo.
“Người muốn thiết kế quần áo cho bà ấy nhiều vô kể, những bộ quần áo quá rập khuôn bà ấy không ưng đâu.”
Tô Chiêu Chiêu nghĩ lại cũng thấy có lý, cầm bút vẽ lên đưa ra vài ý kiến của mình: “Nếu bà ấy không ngại quá hoang dã, hay là thử thiết kế khoét rỗng ở ngực xem sao.”
“Chị cũng nghĩ vậy, nhưng da báo mà khoét rỗng hình như hơi kỳ.”
“Chưa chắc đã phải là da báo mà, chúng ta có thể đổi sang màu khác, không bị chọi nhau là được.”
Hai người thảo luận vấn đề xích lại rất gần, đầu thỉnh thoảng lại chạm vào nhau, Phó Tề bước vào liền nhìn thấy một khung cảnh ấm áp như vậy.
Người đến tuổi trung niên, trong lòng khó tránh khỏi có chút xúc động, đây chính là gia đình ấm áp trong lý tưởng của ông!
Cũng không biết Phó Tranh có phải làm ăn đến ngốc luôn rồi không, kháng cự kết hôn như vậy, sinh hai cô con gái ngoan ngoãn nghe lời tốt biết bao.
Phó Tề lấy điện thoại ra chụp lại bức ảnh của họ, lập tức gửi cho Phó Tranh.
Phó Tranh:?
Phó Tề: Nhìn thấy con gái đáng yêu thế này, chú không muốn kết hôn sao?
Phó Tranh: Nhìn thấy vợ người khác rất xinh đẹp, anh có muốn lấy thêm vợ không?
Sau đó anh đã hân hạnh nhận được lần chặn thứ một nghìn tám trăm lẻ tám của anh ruột.
Phó Tranh đã không còn quan tâm việc mình có bị chặn hay không, mở bức ảnh ra xem một lúc.
Tô Dữu trong ảnh đang chống cằm suy nghĩ, mái tóc xoăn gợn sóng xinh đẹp mềm mại xõa ra sau lưng, giống như một con cáo nhỏ lanh lợi.
Phó Tranh thầm nghĩ, trông cũng thông minh đấy, sao lại cứ hay gây họa thế nhỉ.
,
Ba ngày sau, Tô Dữu mang theo tác phẩm của mình một lần nữa đến thăm Mãn Nguyệt Các, lần này Phó Tề sắp xếp cho cô sáu vệ sĩ, sợ cô lại đi lạc.
Bà chủ Mãn Nguyệt nhìn thấy trận thế này thì giật giật mi tâm: “Cô định mua bán không thành thì đập luôn tiệm của tôi đấy à?”
Tô Dữu bất lực nói: “Đương nhiên là không rồi, họ là vệ sĩ ba tôi sắp xếp, lần trước đến đây không cẩn thận bị lạc đường.”
“Ồ? Hóa ra người mà ban quản lý nói đi bộ từ đây lên núi là cô à. Khả năng nhận biết đường đi không tốt, nhưng khả năng đi bộ thì giỏi phết, đi lên núi cũng phải mất hơn nửa tiếng đấy.”
Tô Dữu: …
Cứ coi như bà ấy đang khen mình đi.
“Đây là tác phẩm tôi thiết kế cho bà.” Tô Dữu tự tin lấy bản thiết kế của mình ra.
Nhìn thấy cách ăn mặc lần này của bà chủ Mãn Nguyệt, trong lòng cô càng thêm chắc chắn.
Hai lần ăn mặc đã có thể nhìn ra bà chủ Mãn Nguyệt là người thích sự gợi cảm, cộng thêm tính cách kiêu ngạo của bà, Tô Dữu đặc biệt thiết kế cho bà bộ sườn xám vừa gợi cảm vừa bá đạo này.
Bà chủ Mãn Nguyệt vốn mang vẻ mặt khinh khỉnh, sau khi nhìn thấy cái nhìn đầu tiên, ánh mắt không khống chế được mà thay đổi.
Cái này, cái này, cái này cũng quá hợp ý bà rồi!
“Cô cũng có hai tay nghề đấy chứ.” Đã hợp ý, bà chủ Mãn Nguyệt cũng không tiếc lời khen ngợi.
Tô Dữu ngẩng cao cái đầu nhỏ, nụ cười rạng rỡ: “Đương nhiên rồi, tôi đã nói từ lâu là tôi sẽ lấy giải nhất mà!”
Trong lòng bà chủ Mãn Nguyệt khẽ động, quần áo đẹp, con nhóc này càng đẹp hơn.
“Nhóc con, có đối tượng chưa?”
Tô Dữu quá quen thuộc với giọng điệu này: “Bà không phải muốn giới thiệu đối tượng cho tôi đấy chứ?”
Bà chủ Mãn Nguyệt cũng là người thẳng tính: “Tôi có một đứa em trai cũng là nhà thiết kế, tính tình hơi trầm, nhưng đẹp trai. Tên là Trần Phi Dương, chắc cô từng nghe qua. Nếu có hứng thú, bây giờ tôi sắp xếp cho hai người gặp mặt.”
Ba chữ Trần Phi Dương khiến mắt Tô Dữu sáng lên, cô thường xuyên nghe Tổ trưởng Lục nhắc đến người này, trước đây cũng từng xem tác phẩm của anh ta, quả thực rất xuất sắc.
Cô muốn làm quen, nhưng lại sợ đối phương hiểu lầm, tưởng cô muốn phát triển tình cảm.
Do dự mãi cuối cùng cô vẫn từ chối: “Xin lỗi, hiện tại tôi chưa có ý định yêu đương.”
Thôi bỏ đi, kẻo đến lúc làm căng, ngay cả vải của bà chủ Mãn Nguyệt cũng không mua được.
Bà chủ Mãn Nguyệt nhìn thấu suy nghĩ của Tô Dữu, lại lên tiếng: “Hay là thế này, hai người làm quen với thân phận nhà thiết kế, không nói chuyện tình cảm. Nếu thấy được thì tính tiếp những chuyện khác?”
Tô Dữu gật đầu: “Nếu được như vậy thì có thể làm quen một chút.”
Bà chủ Mãn Nguyệt lập tức hớn hở gọi điện thoại: “Thằng ranh con, cho em nửa tiếng lăn đến chỗ chị!”
“Giới thiệu một đại mỹ nữ cho em làm quen!”
“Em mới méo mồm lệch mắt ấy, lần này là đại mỹ nữ hàng thật giá thật, cũng là nhà thiết kế!”
“Trong vòng nửa tiếng không thấy mặt em, chị sẽ đăng ảnh em mặc bỉm hồi bé lên trang web thiết kế của bọn em!”
Tô Dữu dở khóc dở cười, sao phụ huynh trên toàn thế giới lúc giục cưới đều dùng giọng điệu này vậy?
“Nó qua ngay đây, cô chọn vải trước đi, bên trong bên ngoài đều có thể lấy. Nếu làm con dâu nhà tôi, sau này mỗi ngày tôi sẽ dậy từ năm giờ sáng dệt vải cho cô!”
Tô Dữu cũng không biết nên tiếp lời thế nào, không phải nói là làm quen trước sao, sao nhanh thế đã chuyển sang chủ đề làm con dâu rồi.
Bà chủ Mãn Nguyệt càng nhìn cô càng thích, dốc hết sức bình sinh để tiếp thị em trai ruột: “Thằng nhóc này tuy hơi trầm một chút, nhưng tâm địa tốt, hồi bé thường xuyên đỡ bà cụ vượt đèn đỏ, phi, qua đường lúc đèn xanh!”
Trần Phi Dương luôn khinh bỉ gu thẩm mỹ của chị mình, trên đường đến cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý đối diện là một kẻ kỳ quặc.
Không ngờ Tô Dữu vừa quay đầu lại, đã đẹp đến mức khiến anh á khẩu.
Yêu cái đẹp là bản tính của con người, huống hồ là nhà thiết kế luôn dốc sức theo đuổi cái đẹp.
Bà chủ Mãn Nguyệt đắc ý cười: “Chị đã bảo là đại mỹ nhân thật mà!”
“Chào, chào cô.” Trần Phi Dương có một tật xấu, cứ nhìn thấy mỹ nhân hợp ý là lại nói lắp.
“Chào anh, ngưỡng mộ đại danh đã lâu, tôi tên là Tô Dữu.” Tô Dữu đưa tay về phía anh.
Bàn tay ngọc ngà thon thả trắng trẻo mịn màng đẹp đến mức như phát sáng, Trần Phi Dương lúng túng lau tay mình, mới dám dè dặt nắm lấy: “Tôi tên là Trần, Trần, Trần.”
Bà chủ Mãn Nguyệt đau đầu ngắt lời: “Trần Phi Dương! Em có thể sửa cái tật xấu này đi được không!”
Trần Phi Dương nói chuyện với bà thì lại rất lưu loát: “Chị mới có tật xấu ấy.”
Trong lòng Tô Dữu chợt thấy không ổn, phản ứng của Trần Phi Dương lớn như vậy, không phải là thích cô thật đấy chứ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
