Nằm mơ đi, sao tôi có thể thích cô được. Phó Tranh thầm nghĩ.
Có lẽ vì Tô Dữu lúc này trông quá đáng thương, Phó Tranh không nói ra lời thật lòng, giọng điệu tốt hơn vừa nãy không ít: “Về phòng nghỉ ngơi đi, đừng để chị dâu lo lắng.”
Anh đúng là ăn no rửng mỡ mới ở đây xem ma men làm loạn.
Tô Dữu nhào lên người Phó Tranh, đột nhiên cổ đau nhói, não bộ mất đi ý thức.
Phó Tranh do dự mãi cuối cùng vẫn không ném thẳng cô xuống đất, kẻo ngày mai sốt cao, anh cả lại tìm anh.
Anh đặt Tô Dữu lên giường, kéo chăn đắp cho cô, quay người rời khỏi phòng.
Người phụ nữ này quả thực đã thay đổi, trở nên còn biết hành hạ anh hơn trước!
Lúc đi ngang qua phòng khách, anh nhìn thấy iPad của Tô Dữu vẫn sáng, tiện tay cầm lên xem bản phác thảo thiết kế vừa nãy của cô.
Mặc dù sáng tác trong tình trạng say xỉn, nhưng bản phác thảo vẫn rất tốt.
Phó Tranh đã xem không ít bản thiết kế ở công ty, có thể nhìn ra trình độ của Tô Dữu không tồi.
Sao có thể như vậy, rõ ràng trước đây còn phải dựa vào đạo nhái mới có thể tốt nghiệp.
Trong đầu Phó Tranh nảy sinh một ý nghĩ hoang đường, nhưng rất nhanh lại bị anh đè xuống.
Không thể nào, có lẽ chỉ là cô ta lén đi học thêm?
,
Hôm sau, Tô Dữu bị ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu tỉnh.
“Ưm…” Cô rên rỉ trên giường một lúc lâu mới bò dậy, đầu hơi choáng váng, không phải là phát sốt rồi chứ?
Đợi đến khi ý thức quay về, những chuyện tối qua cũng từng chuyện từng chuyện hiện lên trong đầu.
Uống rượu mất mặt không đáng sợ, đáng sợ là lúc tỉnh dậy đầu óc lại nhớ rõ mồn một!
Nghĩ đến việc mình vừa khóc vừa làm loạn với Phó Tranh, Tô Dữu thực sự muốn bóp chết bản thân của tối qua!
Không có việc gì uống rượu làm gì! Lần này gây họa rồi chứ gì!
Hy vọng Phó Tranh bây giờ đã ra ngoài làm việc, ngàn vạn lần đừng chạm mặt.
Tô Dữu rụt rè thò cái đầu nhỏ ra, xác định trong phòng khách không có ai mới khom lưng đi ra ngoài.
Bốp một tiếng, đâm sầm vào eo Phó Tranh.
Tô Dữu lảo đảo lùi về sau vài bước, ngã bệt xuống đất.
Phó Tranh từ trên cao nhìn xuống cô: “Tô đại tiểu thư, tỉnh rượu chưa?”
Tô Dữu cười gượng, cố gắng giả ngu cho qua chuyện tối qua: “Tỉnh rồi tỉnh rồi, hì hì.”
Phó Tranh cười khẩy một tiếng, vòng qua cô đi ra ngoài.
Tô Dữu chột dạ sờ sờ mũi, “Cái đó, tối qua lại gây rắc rối cho anh rồi. Xin lỗi nhé.”
“Không sao, tôi sẽ trừ nửa năm tiền lương của cô, coi như thù lao cảm ơn tôi.”
Tô Dữu: …
“Vài nghìn tệ mà anh cũng đòi?!”
Gian thương cũng không thể gian đến mức này chứ!
Phó Tranh nhướng mày kiếm: “Tiền lương của cô chỉ có vài nghìn tệ?”
“Đúng vậy!”
Tô Dữu tưởng anh sẽ lương tâm trỗi dậy, tha cho tiền lương của mình, Phó Tranh lại hé đôi môi mỏng, nói ra lời còn kích thích người ta hơn: “Vậy xem ra nửa năm tiền lương không đủ, ít nhất phải trừ ba năm.”
Tô Dữu:???
Có phải tiếng người không!
“Cô cũng không cần lo lắng phải làm không công ba năm, với thực lực của cô, không ở lại Phó thị được ba năm đâu.”
Tô Dữu âm thầm nghiến răng, hối hận sao hôm qua mình không làm loạn dữ dội hơn một chút!
Đáng lẽ nên nhân cơ hội đánh túy quyền tẩn anh ta một trận!
Phó Tranh xả giận cho mình xong thì tinh thần sảng khoái ra khỏi cửa, để lại một mình Tô Dữu trong phòng tổng thống tức phồng má.
Cứ đợi đấy, chọc vào cô thì tương đương với việc chọc vào một con búp bê độc ác, mặc dù không có lực sát thương thực tế gì, nhưng cô sẽ luôn nguyền rủa Phó Tranh!
Tô Dữu tùy tiện tìm chút đồ ăn, ăn no xong thì đến bệnh viện thăm Tô Chiêu Chiêu.
Không ngờ Thịnh Thiên Lan cũng ở trong phòng bệnh, hơn nữa còn thành công nói chuyện được với Tô Chiêu Chiêu.
“Khụ.” Tô Dữu ho khan một tiếng.
Nghe thấy giọng cô, Tô Chiêu Chiêu vừa nãy còn ủ rũ lập tức ngồi thẳng người, ngọt ngào gọi: “Chị ơi!”
Trong lòng Thịnh Thiên Lan ngũ vị tạp trần, nói chuyện với mình chán thế sao.
“Hôm nay cảm thấy thế nào?”
“Đã hết sưng rồi ạ, chị có bị sốt không? Vết thương trên cổ sao rồi ạ?” Tô Chiêu Chiêu giống như một con mèo nhỏ, dính lấy Tô Dữu không chịu rời.
“Không sốt, cổ cũng không sao. Sao anh Thịnh lại ở đây?”
“Anh ấy đến thăm ba mẹ.” Tô Chiêu Chiêu ngoan ngoãn trả lời.
Thịnh Thiên Lan cắn răng, thăm ba mẹ gì chứ, rõ ràng là đến thăm em!
Mặc dù vừa nãy anh ta quả thực lấy lý do này để vào, nhưng sao Tô Chiêu Chiêu lại không hiểu chứ!
Tô Dữu cười như không cười nói: “Hóa ra là vậy, anh Thịnh có lòng rồi. Ba mẹ tôi bây giờ vẫn đang ở khách sạn, hay là tôi đưa địa chỉ khách sạn cho anh, anh qua đó tiếp tục thăm hỏi nhé?”
“Hai bác có lẽ đang nghỉ ngơi ở khách sạn, tôi vẫn nên ở đây đợi họ qua thì hơn.”
“Nói cũng đúng, vậy hay là tôi cùng anh ra ngoài đợi? Chiêu Chiêu còn phải nghỉ ngơi.” Tô Dữu cố ý nói, cô muốn xem xem tên muộn tao này còn tìm được cớ gì để ở lại đây.
Thịnh Thiên Lan biết ngay cô sẽ đuổi mình ra ngoài, không biết có phải vì bị làm khó quá nhiều lần không, bây giờ anh ta lại có suy nghĩ hay là cứ chủ động một chút đi.
Nếu không sau này e là ngay cả mặt Tô Chiêu Chiêu cũng không được gặp.
“Vết thương của cô Chiêu Chiêu đã đỡ hơn chưa?”
Khóe môi Tô Dữu nhếch lên, thế này không phải là biết chủ động hỏi han sao?
“Bây giờ chỉ hơi xanh tím thôi, không có vấn đề gì lớn.” Tô Chiêu Chiêu nói.
“Dượng tôi là bác sĩ ngoại khoa nổi tiếng, nếu cần tôi bảo ông ấy bây giờ qua xem thử.”
“Tôi không sao, nhưng có thể nhờ ông ấy xem cho chị tôi. Vết thương này sao vẫn sâu thế nhỉ.” Mắt Tô Chiêu Chiêu cứ nhìn chằm chằm vào vết xước trên cổ Tô Dữu, trong mắt tràn đầy xót xa.
Thịnh Thiên Lan muốn thổ huyết, anh ta đã làm ra hành động tự cho là rất chủ động rồi, Tô Chiêu Chiêu vẫn không thèm nhìn anh ta thêm một cái, vậy tiếp theo anh ta phải làm sao?
Tô Dữu ngẩng cao đầu, giống như một con cáo nhỏ đắc ý.
Khó chịu chứ gì?
Khó chịu là đúng rồi, thoải mái là dành cho người chết!
Muốn theo đuổi em gái tôi, cứ từ từ mà chịu đựng đi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)