Khuôn mặt tuấn mỹ vô song của Phó Tranh vô cùng âm trầm, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngậm miệng, quay về! Nếu không sẽ vứt cô lại đây!”
“Đừng đừng đừng! Tôi đảm bảo sẽ không nói với người khác chuyện anh cũng sợ gà rừng đâu!” Tô Dữu ôm chặt lấy cánh tay Phó Tranh.
Phó Tranh hít sâu một hơi, tự nhủ ngàn vạn lần đừng hất cô ra, nếu không anh cả chắc chắn lại lải nhải không yên.
Dựa vào quá gần khó tránh khỏi có những va chạm không đúng lúc, cảm nhận được xúc cảm mềm mại trên cánh tay, Phó Tranh mất tự nhiên lên tiếng: “Buông ra! Tự đi!”
“Ồ.” Tô Dữu buông tay, giơ tay che nước mưa hắt vào từ bên hông.
May mà hôm nay mặc áo sơ mi màu tối, bị ướt cũng không lộ hàng, chỉ là dính vào người hơi khó chịu.
Phó Tranh tình cờ liếc thấy đường cong nào đó của cô, ánh mắt lập tức dời sang hướng khác.
“Chủ tịch Phó!” Người của ban quản lý và bảo vệ từ đằng xa chạy như bay tới.
Tô Dữu không ngờ lại có nhiều người như vậy, mất tự nhiên kéo kéo quần áo trên người.
Chiếc áo khoác mang theo mùi hương lạnh lẽo bất ngờ trùm lên đầu cô.
Não Tô Dữu đứng hình ba giây mới phản ứng lại đây là áo khoác của Phó Tranh.
Cũng ga lăng phết, không cười nhạo anh sợ gà rừng nữa.
Tô Dữu quấn chặt áo khoác: “Cảm ơn Chủ tịch Phó, ừm… thực ra anh cũng có thể kéo một chút.”
Phó Tranh mặc áo sơ mi trắng, chất liệu rất tốt sẽ không bị xuyên thấu, nhưng dính vào người thì đường nét cơ bắp cũng rất rõ ràng.
Anh nghe thấy Tô Dữu hít hà một tiếng.
Phó Tranh: …
Tại sao anh lại cởi áo khoác đưa cho cô chứ!
“Chủ tịch Phó, cô Tô, cô không sao chứ!” Người của ban quản lý vội vàng hỏi han, sợ Tô Dữu xảy ra chuyện ở khu vực mình quản lý.
“Không sao, xin lỗi, đã gây rắc rối cho mọi người rồi.” Tô Dữu cũng không ngờ mình đi mua miếng vải mà lại kinh động đến bao nhiêu người đi tìm mình.
“Cô không sao là tốt rồi, cô không sao là tốt rồi!” Người của ban quản lý hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.
Giọng điệu Phó Tranh lạnh lùng: “Biết gây rắc rối thì bớt làm mấy chuyện này đi.”
Tô Dữu không để bụng thái độ của anh, dù sao người ta cũng đội mưa gió đến tìm mình mà.
“Cảm ơn Chủ tịch Phó!” Tô Dữu ngẩng đầu cười với anh, mái tóc rối bời dính sát vào khuôn mặt, giống như một con thú cưng nhỏ bị ướt sũng.
Người của ban quản lý nhìn đến ngẩn ngơ, cô Tô này xinh đẹp thật đấy.
Phó Tranh đột nhiên đưa ô qua, che khuất tầm nhìn của người ban quản lý.
“Lên xe!”
Tô Dữu chui vào trong xe, lấy khăn giấy lau khô cổng sạc rồi vội vàng cắm điện khởi động máy.
“Chiêu Chiêu và mẹ chắc chắn rất lo lắng, tôi trả lời tin nhắn của họ trước đã.”
Tô Dữu hiểu rõ, chắc chắn là Phó Tề lên tiếng, Phó Tranh mới chủ động đến tìm mình. Mà Phó Tề lên tiếng chắc chắn cũng là vì Tô Lộ.
Quả nhiên, sau khi khởi động máy hiển thị hơn bốn mươi cuộc gọi nhỡ, đều là Tô Chiêu Chiêu và Tô Lộ gọi.
Tô Dữu vội vàng gọi video lại, trong video hai mẹ con tuyến lệ phát triển lại khóc thành hai người tuyết nhỏ.
“Con không sao, chỉ là lạc đường trên núi thôi, đừng lo lắng cho con. Chủ tịch Phó bây giờ đã đưa con về rồi, hai người đừng khóc nữa mà!”
Tô Lộ dùng mu bàn tay lau nước mắt: “Không sao là tốt rồi, về ngâm bồn nước nóng, uống chút canh gừng rồi nghỉ ngơi, biết chưa?”
“Vâng vâng, vậy hai người cũng nghỉ ngơi sớm đi, hôm nay đều mệt cả ngày rồi.”
“Chị ơi, sau này chị đi đâu em cũng đi theo chị, chị không được đi một mình nữa.” Tô Chiêu Chiêu lần đầu tiên dùng giọng điệu cứng rắn với Tô Dữu, trong mấy tiếng Tô Dữu không nghe điện thoại, nếu không phải bị Phó Tề giữ lại, cô bé đã xuống giường đi tìm Tô Dữu cùng rồi.
“Được được được, sau này muốn đi thì cùng đi.”
Sợ Tô Dữu quá mệt, Tô Chiêu Chiêu và Tô Lộ không nói chuyện với cô lâu, giục cô về khách sạn thì mau chóng nghỉ ngơi.
Tô Dữu tắm nước nóng xong thì quấn mình thành một con gấu nhỏ lông xù, đứng trong bếp nấu canh gừng, tiện thể nấu cho Phó Tranh một cốc.
Phó Tranh khi nhìn thấy cốc canh gừng đen thui đó thì vẻ mặt rất phức tạp, tại sao thứ gì cô cũng có thể nấu thành màu đen vậy.
Chẳng lẽ cô là phù thủy?
Tô Dữu giải thích: “Đen thế này là vì tôi sợ mùi gừng hăng quá nên cho đường đen, không tin tôi uống cho anh xem.”
Cô ừng ực uống cạn cốc canh gừng, chứng minh với Phó Tranh thứ này thực sự không có độc!
“Ngon lắm luôn, chua chua ngọt ngọt!” Uống xong canh gừng khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, giống như một quả táo nhỏ đáng yêu.
Phó Tranh không biết cô làm thế nào mà nấu canh gừng thành vị chua chua ngọt ngọt, cũng không muốn thử, mở cửa bảo nhân viên phục vụ mang canh gừng vào.
Tô Dữu bĩu môi, không uống thì thôi, đồ không có gu.
Đáng lý ra chạy cả ngày cô phải rất mệt, nhưng lúc này Tô Dữu không hiểu sao lại vô cùng tỉnh táo.
Cô tùy tiện tìm chút đồ lấp đầy bụng, ngồi trên sô pha trước cửa sổ kính sát đất ở phòng khách ôm iPad sáng tác.
Mỗi nhà thiết kế đều có nguồn cảm hứng riêng của mình, nguồn cảm hứng của Tô Dữu là mưa, dòng suy nghĩ cuồn cuộn như thủy triều.
Theo ngòi bút vẽ ra bản nháp, Tô Dữu hài lòng đứng trên bàn đá cẩm thạch cười lớn.
“Mình đúng là thiên tài! Ha ha ha ha!”
Phó Tranh ở trong phòng nghe thấy tiếng động bên ngoài, nhíu mày mở cửa phòng, “Cô lại muốn làm gì nữa?”
Nhìn thấy Tô Dữu đứng trên bàn đá cẩm thạch, biểu cảm của Phó Tranh có một khoảnh khắc trống rỗng: “… Cô đứng cao thế làm gì! Xuống đây!”
Tô Dữu chống nạnh nhìn anh: “Ai nói tôi đứng cao? Là tôi cao lên rồi! Ha ha ha ha!”
“Cô phát điên rồi à?” Phó Tranh kinh ngạc nhìn khuôn mặt đỏ bừng quá mức của cô, đây là sốt đến hỏng não rồi sao?
Tô Dữu giơ ngón tay ra: “To gan! Lại dám nói chuyện với Trẫm như vậy! Mặc dù Trẫm thương ngươi yêu ngươi, nhưng Trẫm cũng có tì khí đấy nhé!”
Phó Tranh nhìn cô chỉ vào một cái thùng rác nói chuyện, biểu cảm càng thêm phức tạp.
Cô rốt cuộc bị làm sao vậy?
Hình như, vừa nãy uống xong canh gừng là bắt đầu không bình thường.
Canh gừng?!
Phó Tranh bước vào bếp, bên cạnh mấy miếng gừng sống trên bàn đặt một chai rượu vang đã cạn.
Rượu vang là hôm qua đầu bếp dùng lúc làm bít tết sốt rượu vang cho anh, bị Tô Dữu tiện tay đổ hết vào trong.
Nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng hát hò loạn xạ, Phó Tranh đã không còn sức để nổi giận, sải bước đi ra ngoài ngăn cản Tô Dữu làm ồn ào.
“Tôi là một con chim nhỏ nhỏ nhỏ nhỏ nhỏ!” Tô Dữu tung người nhảy lên.
Phó Tranh tiến lên đỡ lấy cô, lại tiện tay ném người lên sô pha.
“Về phòng cô ngủ đi!”
“Đau!” Tô Dữu phát ra tiếng kêu thảm thiết xé ruột xé gan.
Phó Tranh không tin, anh đâu có dùng nhiều sức, sao có thể đau được.
“Tôi phải mách mẹ là anh bắt nạt tôi hu hu hu.” Tô Dữu dùng tay kia lấy điện thoại.
Phó Tranh giật lấy điện thoại của cô, anh không muốn nửa đêm nửa hôm còn bị Phó Tề giáo huấn.
“Đau ở đâu?”
“Ở đây.” Tô Dữu giơ lòng bàn tay non nớt lên, trên đó có một vết đỏ, cảm giác vài giây nữa là biến mất luôn rồi.
Phó Tranh hít sâu một hơi: “Nghiêm trọng quá, tôi lập tức liên lạc bác sĩ đến cưa chân tay cô.”
“Tôi không muốn! Tôi không muốn! Tôi không muốn!” Tô Dữu lăn lộn trên sô pha phản kháng.
Gân xanh trên trán Phó Tranh giật giật, thực sự rất muốn ném cô từ tầng 32 xuống.
“Cô không muốn bị cưa chân tay thì ngoan ngoãn về ngủ đi.”
Tô Dữu giơ tay lên, ngửa đầu, đôi mắt cáo xinh đẹp lấp lánh: “Anh thổi cho tôi, tôi sẽ về ngủ.”
Phó Tranh mới không thèm dỗ cô, quay người định rời đi.
Ai ngờ giây tiếp theo Tô Dữu lại nhảy thẳng lên lưng anh, hai tay siết chặt, Phó Tranh suýt tắt thở.
Khó khăn lắm mới ném được người lên sô pha, Phó Tranh nhẫn nhịn hết nổi, bóp lấy chiếc cằm nhỏ nhắn của Tô Dữu: “Cô còn làm loạn nữa!”
Tô Dữu không hề sợ hãi, đôi mắt cáo hơi nheo lại, lười biếng nhìn Phó Tranh: “Anh sẽ không làm hại tôi đâu, anh là người tốt.”
Cô quên mất người trước mặt là ai, chỉ nhớ người này đã giúp cô rất nhiều lần.
“Bớt tự mình đa tình đi, tôi không làm hại cô chỉ là vì chị dâu thôi.” Phó Tranh lạnh lùng nói.
“Ồ.” Tô Dữu thất vọng ừ một tiếng, màn sương mỏng trong mắt ngưng tụ với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Phó Tranh nhíu mày, buông tay đang bóp cằm cô ra.
Tô Dữu ngồi dậy, ôm đầu gối cuộn tròn thành một cục, giọng nói buồn bực: “Tôi cứ tưởng anh sẽ thích tôi một chút xíu một chút xíu chứ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)