“Có thực lực mới có tự tin nói ra câu này.”
Bà chủ Mãn Nguyệt trong nguyên tác thích khí chất thanh thuần vô tà trên người Tô Chiêu Chiêu, Tô Dữu biết mình có giả vờ thế nào cũng không ra được khí chất đó, đành phải thể hiện con người thật nhất của mình để đánh cược một phen.
Bà chủ Mãn Nguyệt tình cờ cũng rất tán thưởng kiểu người như cô, đầy hứng thú hỏi: “Qua vòng sơ khảo chưa?”
“Qua rồi, nên mới đặc biệt chạy đến đây tìm xấp vải phù hợp.”
“Nếu tôi không bán cho cô thì sao?” Bà chủ Mãn Nguyệt cố tình làm khó.
Tô Dữu chớp chớp đôi mắt cáo: “Vậy tôi đi tiệm khác mua thôi.”
Bà chủ Mãn Nguyệt chỉ thích nhìn người khác cầu xin mình, Tô Dữu mới không thèm cầu xin, cùng lắm thì để Tô Chiêu Chiêu đến mua.
“Quán quân những năm trước đều mua vải ở chỗ tôi đấy.”
Tô Dữu không ăn bài này: “Lấy được quán quân là nhờ thiết kế đẹp, vải vóc chỉ đóng vai trò phụ trợ. Chỗ bà có thể nổi danh thiên hạ, cũng không thể thiếu công lao tuyên truyền của những quán quân đó, đôi bên cùng có lợi mà.”
Bà chủ Mãn Nguyệt khoanh tay trước ngực: “Mép cũng dẻo đấy, đã cô chê vải chỗ tôi, vậy mời về cho.”
“Tôi đâu có nói là tôi chê, nếu không sao lại đến đây. Nếu bà chịu bán cho tôi thì chắc chắn là tốt nhất rồi.”
“Tại sao tôi phải bán cho cô?”
“Bà có thể tùy ý ra giá, chỉ cần tôi trả nổi.” Tô Dữu vừa buông lời tàn nhẫn xong mới nhớ ra trong thẻ mình bây giờ chỉ có mấy chục vạn, không còn là đại tiểu thư tiêu tiền không giới hạn như trước nữa.
“Một trăm triệu.”
Tô Dữu ôm quyền: “Cáo từ.”
“Ây ây ây quay lại đây, có chút tiền ấy cũng không trả nổi, còn học người ta làm đại gia buông lời tàn nhẫn nữa.”
“Nếu tôi có thể tùy tiện lấy ra một trăm triệu, còn làm nhà thiết kế làm gì, trực tiếp thống trị giới thiết kế toàn cầu luôn cho rồi.”
“Chậc, vậy cô cũng phải cho tôi chút lợi ích chứ, nếu không dựa vào đâu mà tôi phải bán cho cô?”
Tô Dữu lóe lên một tia sáng: “Sau này mỗi năm tôi đều thiết kế cho bà một bộ quần áo mới, độc nhất vô nhị, trên thế giới chỉ mình bà có.”
“Không thèm, cô có biết có bao nhiêu nhà thiết kế tranh nhau thiết kế quần áo mới cho tôi không?”
Ai cũng nói câu này, bà nghe phát ngán rồi.
“Thiết kế của tôi đảm bảo sẽ khiến bà thích hơn bọn họ.” Tô Dữu rất biết cách kết hợp đặc điểm ngoại hình cá nhân để thiết kế quần áo, trước đây không biết có bao nhiêu quý bà trả giá cao cầu xin cô thiết kế riêng.
“Tự tin thế cơ à, vậy tôi cho cô ba ngày, cô mang bản phác thảo đến tìm tôi. Nếu tôi hài lòng, vải ở đây cô cứ tùy ý chọn.”
“Một lời đã định!”
Tô Dữu lập tức quay về chuẩn bị.
Bà chủ Mãn Nguyệt tựa vào cửa nhìn theo bóng lưng cô rời đi, con nhóc này sao có thể xinh đẹp thế cơ chứ. Lần sau đến nhất định phải hỏi xem có đối tượng chưa, chưa có thì làm mai cho.
“Có ai không!” Tô Dữu khóc không ra nước mắt, sau này nhất định phải tạo thói quen sạc đầy pin trước khi ra ngoài.
Trong bệnh viện, Tô Chiêu Chiêu bồn chồn nắm chặt điện thoại, mắt không rời khỏi màn hình.
“Chiêu Chiêu, nghỉ ngơi một lát đi con.” Tô Lộ đút trái cây cho cô bé.
Tô Chiêu Chiêu cuối cùng không nhịn được nói ra nỗi lo lắng của mình: “Chị đã hai tiếng không trả lời tin nhắn của con rồi, bây giờ trời tối thế này, chị ấy sẽ không gặp nguy hiểm chứ ạ?”
“Chị con không phải đang nghỉ ngơi ở khách sạn sao? Nghỉ ngơi thì không xem điện thoại cũng bình thường mà.”
Tô Chiêu Chiêu nhỏ giọng nói: “Chị chạy đi tìm vải rồi ạ.”
Vì Tô Lộ bây giờ rất lo lắng khi họ tự ra ngoài, nên không cho Tô Chiêu Chiêu nói với Tô Lộ.
Tô Lộ nghe vậy thì bật dậy: “Cái gì?! Con bé tự mình chạy đi tìm vải!”
Phó Tề lập tức đứng dậy an ủi vợ: “Đừng vội, để anh gọi điện thoại hỏi tài xế, biết đâu trời mưa không có sóng.”
Vừa dứt lời, tài xế đã gọi điện thoại cho Phó Tề.
“Ông chủ, cô Tô Dữu biến mất rồi!” Tài xế khóc không ra nước mắt, cứ tưởng người lớn thế này mua vải xong sẽ tự về, không ngờ lâu như vậy vẫn chưa về, điện thoại cũng không gọi được.
Tài xế vừa nãy còn đặc biệt chạy đến Mãn Nguyệt Các tìm người, bà chủ Mãn Nguyệt nói với ông ta người đã rời đi từ một tiếng trước, tài xế mới nhận ra người đã mất tích!
Tô Lộ mềm nhũn chân, may mà có Phó Tề đỡ.
“Đừng hoảng, nói rõ xem có chuyện gì!”
Tài xế cắn răng nói: “Vừa nãy tôi đưa cô chủ đến tìm vải, vốn định đi cùng cô chủ đi tìm, nhưng cô chủ nói trời mưa đường trơn bảo tôi đừng xuống xe. Sau đó thì mãi không thấy về…”
“Tôi bảo ông lúc nào cũng phải đi theo ông nghe không hiểu à!” Phó Tề tức giận quát lớn, lại sợ làm vợ hoảng sợ, nén giận nói: “Tiếp tục tìm! Tôi cũng sẽ phái thêm người qua đó!”
“Vâng vâng vâng.”
Phó Tề lại gọi điện thoại cho Phó Tranh, “Chú mau dẫn người đi tìm Dữu Dữu đi.”
Phó Tranh vừa họp xong day day mi tâm: “Cô ta lại làm sao nữa?”
“Người mất tích rồi, chú mau đi tìm đi!” Phó Tề lo lắng cho cảm xúc của Tô Lộ, không nói nhiều với Phó Tranh đã cúp điện thoại.
Gân xanh trên trán Phó Tranh giật giật, rốt cuộc anh đã tạo nghiệp gì mà vớ phải một ông anh trai như vậy!
Tô Dữu lại giở trò gì nữa, người lớn thế này rồi mà còn có thể mất tích.
Mất kiên nhẫn thì mất kiên nhẫn, Phó Tranh vẫn đích thân dẫn người đi tìm, kẻo Phó Tề quay lại lại lải nhải không yên.
Ban quản lý phố đi bộ phía Tây bị một cuộc điện thoại của Phó Tranh dọa cho xuất động toàn bộ, một bộ phận tìm kiếm kiểu trải thảm, một bộ phận khác kiểm tra camera giám sát.
Nhìn thấy Tô Dữu thông qua việc ném ốp lưng điện thoại để quyết định đi hướng nào, Phó Tranh thực sự tức đến bật cười.
Cảm giác phương hướng kém như vậy mà còn dám một mình ra ngoài, anh có nên khen Tô Dữu to gan bằng trời không!
Người của ban quản lý run rẩy nói: “Hiện tại xem ra cô Tô có lẽ đã đi lên núi, ngài yên tâm, trên núi không có thú dữ, nhiều nhất chỉ có gà rừng do nông dân thả rông thôi.”
Phó Tranh âm u nói: “Tôi lại hy vọng có thú dữ đấy.”
Tha người đi luôn, khỏi phải về nữa.
Người của ban quản lý: …?
Tô Dữu lạc đường trên núi đi loanh quanh thế nào lại bước vào một hang động nhỏ, lúc này cô vừa đói vừa rét, chỉ đành cầu nguyện nơi này an toàn, để cô trú mưa tạm.
Hôm nay cô cũng đúng là xui xẻo, tình cờ bước vào đúng ổ gà rừng.
Đổi lại là người khác có thể không bận tâm, gà đâu có ăn thịt người. Nhưng Tô Dữu lại đặc biệt sợ gà sống, luôn cảm thấy cái mỏ nhọn của chúng mổ người rất đau.
Đàn gà bị người lạ xâm nhập cũng bắt đầu xôn xao, phát ra tiếng cục cục cục, có vài con gà rừng to lớn hung hăng xông lên trước, muốn xua đuổi kẻ ngoại lai.
Tô Dữu không ngờ mình cũng có ngày thảm hại thế này, người ta hổ xuống đồng bằng bị chó khinh, cô Dữu xuống đồng bằng bị gà khinh!
Thấy cái mỏ gà nhọn hoắt ngày càng gần mình, Tô Dữu hét lên xông ra ngoài: “Cứu mạng á á á á!”
Vừa chạy ra khỏi hang, đã đâm sầm vào một vòng tay quen thuộc.
Phó Tranh cúi đầu nhìn cô, sao lần nào cũng có thể đâm vào lòng mình thế này.
Tô Dữu nhìn thấy là anh, trong lòng yên tâm hơn không ít, chui ra sau lưng Phó Tranh run rẩy nói: “Bên trong có thứ rất đáng sợ, anh chống đỡ nổi không!?”
Phó Tranh nhướng mày, thứ gì?
Sau đó anh nhìn thấy một con gà rừng từ trong hang đi ra.
Phó Tranh: …
Còn dám trêu đùa anh!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)